Chương 47: (Vô Đề)

Buổi sáng hôm đó kết thúc trong sự hỗn loạn. Sau khi chăm sóc Tống Căng Úc rửa mặt, chải đầu và trang điểm xong, Trình Lẫm Châu còn phải dắt chó đi dạo.

Lúc y khom lưng cài dây xích cho Free, chú chó Alaska liền ghé lại, khụt khịt liên tục trên mặt y rồi ngước đôi mắt tròn xoe nhìn Tống Căng Úc đang ngồi bên bàn ăn.

"Ghen tị à?" Trình Lẫm Châu xoa đầu chú chó, khóe môi cong lên, giọng điệu vừa như bất đắc dĩ lại vừa như khoe khoang, "Chủ nhân của mày cứ nhất quyết đòi tự tay rửa mặt cho tao đấy."

Một quả cà chua bi bay tới, đập lên trán y một cách chuẩn xác rồi văng ra bị Free chính xác đớp gọn.....

Hôm nay Tống Căng Úc không có việc gì khác, anh định sắp xếp lại một chút bản thảo thiết kế và tài liệu các dự án thời đại học. Anh ngồi khoanh chân trên sàn nhà cạnh cửa sổ phòng vẽ, giấy tờ và tài liệu được phân loại bày la liệt xung quanh, đến nỗi Trình Lẫm Châu đi tới muốn ôm anh cũng chẳng có chỗ nào để đặt chân.

"Hôm nay em không đi làm à?" Tống Căng Úc ngẩng đầu lên nhìn y.

"Chuyện ở công ty em giải quyết xong rồi, muốn ở nhà với anh." Trình Lẫm Châu đáp.

Là chuyện của Trình Quân Triết sao? Tống Căng Úc thầm nghĩ, nhưng xét thấy đối phương có vẻ không muốn nhắc tới, anh cũng không hỏi thêm.

Anh cũng thích được Trình Lẫm Châu ở bên cạnh, nhưng anh hiểu rõ hơn ai hết rằng hai người không thể cứ dính lấy nhau, nếu không sẽ rất dễ "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén" rồi lại đi đến bước không thể cứu vãn.

"Nếu em không bận, vài ngày nữa chúng ta đi chơi một chuyến nhé."

Được Tống Căng Úc cho phép, Trình Lẫm Châu ngồi xuống trước bàn máy tính của anh. Y sờ cằm, ngẫm ra ý tứ đằng sau lời nói này: "Anh muốn hẹn hò với em à?"

Tống Căng Úc cười khẽ, không phản bác: "Em nói sao thì là vậy đi."

Anh nói tiếp: "Đi trượt tuyết ở phía Bắc được không? Lâu lắm rồi anh không chơi."

Những nơi xa hơn có lẽ không đủ thời gian, phải đợi một kỳ nghỉ dài ngày mới được.

"Được." Trình Lẫm Châu nén lại sự phấn khích, gật đầu một cách chắc chắn, "Để em sắp xếp."

"Em còn nhớ cách trượt không đấy?" Tống Căng Úc quay đầu lại.

Đối phương tỏ ra vô cùng tự tin, xắn tay áo lên như thể sắp sửa thể hiện: "Anh coi thường ai vậy?"

"Ừ, ừ, trượt tuyết, tennis, lái máy bay cái gì cũng không quên..." Tống Căng Úc quay lại, cúi đầu nhìn bản thảo thiết kế trước mặt và lẩm bẩm thật khẽ. Chỉ quên mỗi mình anh là sạch sành sanh.

Đồ tồi.

Trình Lẫm Châu tiện thể mượn máy tính của phu nhân nhà mình để tra cứu thông tin. Vừa khởi động máy, một thông báo từ drive đã hiện lên.

[ Video bạn tải lên lúc 8:40 đã được đồng bộ vào thư mục ❤️ ]

Tay y đang cầm chuột khựng lại, liếc nhìn bóng lưng Tống Căng Úc đang chuyên chú sắp xếp tài liệu ở phía bên kia.

Giờ này, chắc là đoạn video chống đẩy sáng nay. Lại còn tải lên cả drive nữa? Khóe môi y bất giác cong lên.

Nếu là video liên quan đến y, xem một chút chắc không sao đâu nhỉ?

Y lặng lẽ đeo tai nghe vào, nhấn mở video và thưởng thức cảnh tượng đôi chân dài nuột nà của Tống Căng Úc đạp lên lưng mình. Trải nghiệm ở góc nhìn của người ngoài cuộc hoàn toàn khác biệt, có thể thấy được nhiều thứ k*ch th*ch hơn. Từng nhịp thở, từng cử chỉ nhỏ nhặt của Tống Căng Úc sau màn hình đều quyến rũ đến lạ, đoạn video chỉ vỏn vẹn hai mươi mấy giây cũng đủ khiến y sôi trào nhiệt huyết, chỉ hận không thể lập tức bế anh lên "vận động" thêm một trận nữa.

Thực ra trong phòng gym còn rất nhiều dụng cụ khác có thể tận dụng, nếu phu nhân không ngại bị y dùng còng tay trói lại...

"Anh bắt đầu nhé."

Một giọng nói trong trẻo có chút từ tính vang lên từ tai nghe, tựa như một giai điệu du dương ái muội, cắt ngang dòng suy nghĩ của y.

Đầu Trình Lẫm Châu ong lên một tiếng, tầm mắt y dời lại về phía màn hình máy tính.

Thư mục video đã tự động phát tiếp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!