Sau hơn một tháng, cuối cùng Trình tổng cũng được phép về ngủ tại căn biệt thự của mình.
Y tắm rửa xong, đi loanh quanh khắp nhà một vòng, thò tay nhéo eo anh trêu chọc: "Không thấy dấu vết của người đàn ông khác, rốt cuộc anh đuổi em ra ngoài vì cái gì?"
Tống Căng Úc đang đánh răng cho chú chó nhỏ, nghe vậy thì suy tư một chút rồi quay đầu lại nhẹ nhàng đề nghị: "Hay là em thử tìm lại xem?"
Trình Lẫm Châu ghé sát đối diện với anh. Vài giây sau, y đứng bật dậy, lại lùng sục khắp nơi một vòng, đặc biệt là phòng ngủ của anh.
Tống Căng Úc mím môi nhịn cười.
Vỗ mông chó đuổi Free đi, anh tự giác ngồi trên thảm chờ Trình Lẫm Châu đến ôm mình. Không lâu sau, người đàn ông xỏ tay vào túi quần đi xuống, tay kia còn cầm một vật thể hình trụ màu trắng.
Tống Căng Úc nhìn thấy, sắc mặt lập tức đỏ bừng: "Em...... Ai cho em lục lọi ngăn kéo đầu giường của anh?"
"Đây là anh dùng, hay là chuẩn bị cho tình nhân của anh?" Trình Lẫm Châu nheo mắt, hai ngón tay khoa tay múa chân đường kính của vật đó, "Hơi nhỏ nhỉ?"
Nhỏ cái gì mà nhỏ, kích cỡ bình thường đó được không? Tưởng ai cũng giống mình à?
Anh trừng mắt nhìn đối phương một cái: "Vứt nó đi."
Trình Lẫm Châu nhìn vật trong tay, rồi lại nhìn anh, đáy mắt xẹt qua sự cân nhắc.
"Không được có ý đồ xấu." Tống Căng Úc cảm thấy có gì đó không ổn, sống lưng toát một tầng mồ hôi lạnh, vươn tay áp dụng chính sách dụ dỗ, "Anh mệt rồi, ôm anh đi ngủ được không?"
Trình Lẫm Châu quả nhiên ăn chiêu này, đi tới khom lưng, ném món đồ chơi nhỏ kia vào sâu trong ngăn kéo bàn trà, ngắt lời: "Anh không cần loại đồ vật này."
Tống Căng Úc không muốn thảo luận đề tài này, vùi đầu vào cổ y giả vờ không nghe thấy. Đối phương ôm lấy đùi bế anh lên, còn có thể dùng một bàn tay s* s**ng trên người anh:
"Phu nhân mẫn cảm như vậy, mới tùy tiện sờ hai cái là có cảm giác, vì sao lại muốn để những món đồ giả kia chạm vào anh? Tay em chẳng lẽ không lợi hại hơn cái đó sao? Là lực đạo kém hay là chiều dài kém, anh nhìn xem...... Nhìn một chút đi."
Tống Căng Úc bị buộc phải nhìn bàn tay Trình Lẫm Châu duỗi đến trước mặt, trong đầu tức khắc hiện lên vô số hình ảnh bàn tay này tác oai tác quái trên người mình, "Được, được, nghe lời em, đừng nói nữa."
Anh theo bản năng khép chặt đùi lại.
Trình Lẫm Châu làm bộ không phát hiện, mãn nguyện ôm người đi về phía phòng ngủ.
Tống Căng Úc mấy ngày nay quả thật nặng hơn một chút, xúc cảm cũng mềm mại hơn rất nhiều, bế lên còn có cảm giác như đang nảy trên lòng bàn tay. Nhưng hôm nay trông anh có vẻ hơi mệt, y cũng không nỡ lăn lộn anh nữa.
Tắt đèn, Trình Lẫm Châu từ phía sau vòng tay ôm trọn anh vào lòng, sống mũi từ vành tai anh chậm rãi cọ đến sau gáy, khẽ hôn mà không mang theo bất kỳ ý vị t*nh d*c nào.
Tống Căng Úc hừ một tiếng, không biết là thoải mái hay không thoải mái, giọng nói mềm mại: "Anh có nói em có thể ngủ cùng anh sao?"
"Vậy em nên ngủ ở đâu? Ngủ dưới đất?"
Không có câu trả lời.
Trình Lẫm Châu ôm anh tiếp tục hôn, không lâu sau, hơi thở Tống Căng Úc dần trở nên ổn định, còn y lại càng ngày càng tỉnh táo.
Số lần ít ỏi sau khi mất trí nhớ được ngủ chung chăn gối với anh, y phần lớn đều thức trắng đêm. Ôm người này căn bản không có tâm trí ngủ, nghe hơi thở của người trong lòng tim liền đập không ngừng.
Có lẽ...... Có thể làm chút chuyện xấu với anh mà không đánh thức anh.
Bàn tay Trình Lẫm Châu luồn vào áo ngủ nghịch ngợm một lát, sau đó rất nhanh lại rút ra, giúp anh sửa sang lại cổ áo.
Y đối với chuyện này rốt cuộc không tính là ham thích, nếu không thể thưởng thức bộ dáng anh đắm chìm trong đó thì sẽ mất đi rất nhiều ý nghĩa.
Gần rạng sáng, người trong lòng bỗng nhiên nhíu chặt mày, hơi thở trở nên dồn dập, như đang gặp ác mộng.
"Sao vậy?" Trình Lẫm Châu xoa mặt anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!