Tống Căng Úc lái xe ra khỏi trường học đi ngang qua công viên cũ anh thường đến, không tự chủ được dừng xe lại, bước vào và ngồi xuống bên bồn hoa quen thuộc.
Hôm nay nhiệt độ không khí rất dễ chịu, trong bồn hoa, cẩm tú cầu màu xanh lam và màu trắng hình nón đều đã nở rộ, báo hiệu mùa hè sắp đến. Sân bóng như thường lệ có những đứa trẻ đang thoăn thoắt chạy nhảy, tuổi còn nhỏ, ngã là khóc òa lên.
Anh nhớ lại ngày anh biết được thân phận con nuôi của mình, anh đã thất thần ngồi ở đây cho đến tối, sau đó về nhà vào thẳng phòng ngủ, không nói chuyện với bất kỳ ai. Buổi tối, Tống Gia Hạo 5 tuổi đến gõ cửa phòng anh, nhất quyết đòi ngủ cùng. Anh rũ mắt nhìn tiểu gia hỏa một lát, rồi giơ tay đẩy cậu ngã xuống đất.
Tống Gia Hạo mông đập xuống đất, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn anh, lần đầu tiên bị anh đối xử như vậy khiến cậu đau lòng muốn chết, cậu bé ít khi rơi nước mắt từ khi lên 3 tuổi lại bật khóc nức nở.
Tống Thành Chương tan ca về vừa lúc bắt gặp, nhíu mày nhìn chằm chằm cảnh tượng trước mắt. Chúc Tuyết vốn đã ngủ cũng từ phòng ngủ đi ra, lo lắng hỏi con trai có chuyện gì.
Tống Căng Úc đứng ở cửa phòng, không nói gì.
Nước mắt tiểu gia hỏa lập tức ngừng lại, nhanh nhẹn nhảy lên khỏi mặt đất, phủi phủi bụi trên mông: "Không sao, không sao." Sau đó cậu sà tới ôm lấy chân anh, "Em chơi xấu! Muốn anh ngủ cùng em!"
Tống Thành Chương và Chúc Tuyết đều nhìn về phía anh, người trước có chút nghi ngờ, người sau thì khó xử. Anh khom lưng bế Tống Gia Hạo lên, đóng cửa phòng lại.
"Anh trai, anh không ăn cơm tối, em giữ lại bánh quy nhỏ cho anh."
Vào phòng, Tống Gia Hạo lại không biết từ đâu móc ra một hộp bánh đưa cho anh, lúc nãy bị ngã nên chiếc bánh cookie trên cùng đã vỡ thành vài mảnh.
Tống Căng Úc nhìn chằm chằm vết nứt đó, hỏi, "Đây là mẹ làm cho em?" Anh không kiểm soát được mà trút giận lên đứa trẻ 5 tuổi, nước mắt tí tách rơi xuống: "Bà ấy chưa từng tự tay làm đồ gì cho anh, dựa vào cái gì em lại có thể có?"
Sinh nhật năm nay anh thậm chí còn không được ăn chiếc bánh kem dâu tây yêu thích. Bởi vì em trai anh không thích.
Tống Gia Hạo cũng là lần đầu tiên nhìn thấy anh khóc, lập tức sợ đến luống cuống tay chân, ném bánh quy đi lau nước mắt cho anh: "Xin lỗi anh trai, xin lỗi, sau này em không cần đồ mẹ làm nữa. Em làm cho anh ăn được không? Anh trai đừng khóc."
Tống Căng Úc lại lần nữa đẩy cậu ra: "Anh có nói như vậy sao? Em muốn mẹ ghét anh à?"
"Xin lỗi......"
Tống Gia Hạo chỉ có thể không ngừng xin lỗi.
Nhưng cậu thì có lỗi gì mà phải xin lỗi chứ. Cậu mang theo hy vọng được sinh ra trên thế giới này, mang đến sự kinh ngạc lớn lao cho cha mẹ, vốn nên là đứa trẻ hạnh phúc nhất, dựa vào cái gì phải chịu đựng oán khí của người ngoài là anh.
Tống Căng Úc đêm đó khóc rồi ngủ thiếp đi, ngày hôm sau tỉnh lại, Tống Gia Hạo cũng ngủ gục trên chăn anh, mặt cậu kề sát mặt anh, bàn tay nhỏ đặt trên vai anh, giống như anh từng vỗ vai cậu dỗ ngủ trước đây.
Ánh mặt trời tươi đẹp xuyên qua cửa sổ chiếu xuống, sự áy náy dâng lên trong lòng anh, anh ghé sát hôn lên khuôn mặt em trai.
"Anh trai!" Tống Gia Hạo rất nhanh tỉnh lại, đôi mắt sáng rực nhìn anh, dáng ngồi quỳ giống như một chú chó nhỏ vẫy đuôi.
Tống Căng Úc nghĩ sau này việc anh thích chó nhỏ có lẽ chính là vì Tống Gia Hạo.
Mặc kệ anh đối xử với cậu tệ đến đâu, vô duyên vô cớ nổi giận bao nhiêu lần, bao nhiêu lần đuổi cậu đi, chú chó nhỏ đó vẫn sẽ hưng phấn chạy đến tìm anh.
Mùa hè năm đó, dưới sự "nỗ lực" liên thủ của Tống Thành Chương và Trình Đình Tranh, anh từ bỏ công việc ở thành phố A trở về. Con Alaska đầu tiên anh nuôi không thích nghi được với khí hậu Giang Thành, bị cảm nắng mà chết. Anh vô cùng đau khổ, tự mình thuê một căn phòng ở bên ngoài, nhốt mình trong phòng ngày đêm đảo lộn, cả ngày hút thuốc, uống rượu.
Một ngày nọ, khi anh mở cửa, Tống Gia Hạo đeo cặp sách ngồi ở cửa phòng anh chơi game. Cậu bé sắp vào cấp ba đã lớn hơn bạn bè cùng lứa, chú chó nhỏ vẫy đuôi cũng biến thành một chú chó lớn có chút ngượng ngùng, gãi đầu hỏi anh rằng nghỉ hè có thể ở lại chỗ anh không, mấy năm nay cậu rất nhớ anh.
Anh vì em trai mà cai thuốc, bắt đầu lại cuộc sống và làm việc có quy luật.
Sau này, ông bà ngoại đối xử tốt với anh lâm bệnh nặng, vài tháng sau lần lượt qua đời, anh lại rơi vào một vòng luẩn quẩn khác.
Mùa đông năm đó, Giang Thành hiếm hoi có một trận tuyết, buổi chiều anh đứng trên nền tuyết nói muốn đốt pháo hoa. Tối đó Tống Gia Hạo dùng xe đẩy kéo một thùng pháo hoa lớn đến dưới lầu phòng anh thuê, vẫy tay kêu anh mau xuống. Hầu hết các khu vực ở Giang Thành đều cấm đốt pháo hoa, càng không cho phép bán, không biết Tống Gia Hạo làm cách nào mà có được.
Tống Căng Úc trên nền tuyết đốt hết toàn bộ pháo hoa, xoa đầu em trai 15 tuổi đang ngồi xổm bên cạnh, nói cho cậu biết anh muốn đi du học nước ngoài.
Lần này Tống Gia Hạo không buồn như trước khi anh vào đại học, không ôm eo anh không cho anh đi, chỉ hỏi anh có thể giống như trước đây mỗi tuần đều gọi video cho cậu không, và khi nghỉ cậu có thể ra nước ngoài tìm anh chơi không.
Đương nhiên là có thể. Tống Căng Úc tính toán thời gian, đột nhiên hỏi: "Sau khi anh về thì em cũng vào đại học rồi, có khi nào em đã có bạn gái rồi không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!