Chương 43: (Vô Đề)

Không khí quỷ dị tĩnh lặng kéo dài vài giây, Hứa Hâm Dương ngồi không yên, ôm máy tính đứng dậy: "Hai người nói chuyện đi."

Tống Căng Úc nhìn Hứa Dâm Dương đi đến trước mặt mình, hai người trao đổi một ánh mắt, anh bước sang một bên, cố gắng kín đáo nhất để đưa chiếc điện thoại của Trình Quân Triết vào tay đối phương.

Hứa Hâm Dương bước ra ngoài, cánh cửa được đóng lại sau lưng.

Tống Căng Úc hít một hơi thật sâu, nhìn về phía thân ảnh vẫn còn tựa vào lan can ban công, quyết định ra tay trước: "Vì sao tối muộn thế này lại trèo cửa sổ phòng anh?"

Giọng nói của Trình Lẫm Châu cũng như được nhuộm bởi ánh trăng, lạnh lẽo: "Vì chúng ta là Romeo và Juliet, mối quan hệ không thể thấy ánh sáng."

"Nói bậy." Tống Căng Úc nhíu mày, Romeo sẽ chết. "Hôm nay anh không có tâm trạng, em đi đi."

Y không lên tiếng, chỉ nhấc chân thong thả đi về phía anh. Bóng đen cao lớn dần dần bao phủ hoàn toàn lấy anh, anh không nhìn rõ mặt và biểu cảm của Trình Lẫm Châu, chỉ có thể thoáng thấy một chút ánh mắt u ám.

"Em muốn làm gì?" Tống Căng Úc khẽ hỏi.

"Nghe lời anh nói." Trình Lẫm Châu đáp, "Đi ra ngoài."

"......" Anh c*n m** d***, lưng dán chặt vào cửa, "Em không thể quay lại bằng đường cũ sao? Bạn anh đang chơi game bên ngoài, em đừng làm phiền cậu ấy."

Trình Lẫm Châu: "Lúc trèo lên đã dùng hết sức rồi, giờ không trèo xuống nổi nữa. Anh sẽ không nhẫn tâm nhìn em ngã từ ban công tầng 3 xuống chứ?"

"......" Thằng nhóc này còn biết đây là tầng 3 đấy.

Lại là một trận giằng co im lặng.

Bóng đen trước mặt nhúc nhích, Tống Căng Úc cảm nhận được tay Trình Lẫm Châu vươn tới, vai và lưng anh cứng đờ, nghe thấy tiếng "lạch cạch" của công tắc, ánh sáng bừng lên trước mắt.

Trình Lẫm Châu đã bật đèn phòng, anh bị ánh sáng chói vào phải nheo mắt, quay mặt đi tránh né. Chờ đến khi thích ứng cũng không quay lại, rũ mắt không đối diện với người trước mặt.

Từ khóe mắt, anh thấy tay đối phương vươn đến cổ áo mình, kéo nhẹ chiếc cổ áo đang rũ xuống: "Sao lại bị ướt nhiều thế này?"

"Không cẩn thận làm đổ rượu lên."

"Uống rượu với ai? Ở dưới sảnh không phải vẫn ổn sao?"

Tống Căng Úc ngước mắt, mạnh miệng trừng mắt nhìn đối phương: "Em quản anh à?"

Ầm. Cùi chỏ va vào cánh cửa khiến anh giật mình.

Trình Lẫm Châu dường như đang chờ đợi khoảnh khắc anh thẹn quá hóa giận này, y nắm lấy eo anh rồi nhấc bổng lên. Tống Căng Úc phát ra một tiếng kêu ngắn ngủi trong cổ họng, mũi chân rời khỏi mặt đất, hai chân tách ra, đối phương đè anh vào cánh cửa, không thể nhúc nhích.

Xương quai xanh xinh đẹp rõ ràng vẫn còn dính vết rượu, hai giọt nước đọng lại trong hõm sâu đó, lăn vào giữa hàm răng của đối phương. Trình Lẫm Châu m*t từng tấc da thịt từ cổ anh đến hõm vai, giống như răng nanh của ma cà rồng lướt trên động mạch của con mồi.

Mũi giày Tống Căng Úc khó khăn chạm đất, ống quần bị cọ xát lên một đoạn, bắp chân căng cứng run rẩy. Rất nhanh anh đã không chống đỡ nổi nữa, thả lỏng ngồi trên một chân của Trình Lẫm Châu, mặc cho đối phương hôn mình, thậm chí còn từ từ giơ tay ôm lấy vai và cổ y.

Tai anh bắt đầu đỏ lên, lại một lần nữa nhận ra sự vô dụng của chính mình.

Biết rõ Trình Quân Triết còn đang nằm dưới đất sau cánh cửa mà anh vẫn đắm chìm trong sự thân mật này, cảm giác khó chịu lúc nãy được gột rửa, thoải mái đến mức đầu ngón tay cũng tê dại như bị điện giật, khẽ cuộn lại trên vai đối phương.

Cánh cửa bị va chạm phát ra tiếng động, Trình Lẫm Châu dùng lòng bàn tay đỡ lấy để giảm chấn động cho anh, mang đến cho anh ảo giác k*ch th*ch và hỗn loạn như đang vụng trộm yêu đương.

Có lẽ là do hai ly rượu kia quá mạnh, đầu Tống Căng Úc quay cuồng, tư duy hỗn loạn trôi dạt xa xăm.

Anh nghĩ, anh đối với người này đại khái là một loại thích thú về mặt sinh lý, vượt khỏi sự kiểm soát của lý trí và cảm xúc. Nếu hai người không thể thuận lợi ở bên nhau, nếu anh sớm kết hôn với người khác, sau đó sau hôn nhân mới gặp Trình Lẫm Châu, rồi người này muốn anh lén lút yêu đương với y sau lưng chồng, có lẽ anh cũng không có cách nào từ chối.

Không chừng anh sẽ biến thành một người trong lòng chứa người khác, nhưng thân thể lại không nhịn được mà sa ngã......

Bị suy nghĩ của chính mình làm cho toàn thân nóng lên, Tống Căng Úc há miệng, cắn một cái đầy tức giận lên vai Trình Lẫm Châu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!