Chương 40: (Vô Đề)

Chạng vạng, không khí trong con phố ăn vặt gần cổng trường nhộn nhịp hẳn lên, từ xa đã có thể thấy cả khói dầu bốc lên nghi ngút khắp phố và tiếng người ồn ào.

Thực ra Tống Căng Úc cũng không mấy khi đến đây, cũng không quen với môi trường ở đây, nhưng điều đó hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc anh chỉ huy Trình tổng đây mua cho anh cái này cái kia.

Để không cho mùi khói dầu dính vào chiếc áo len dệt kim xinh đẹp của anh, đối phương đã khoác chiếc áo khoác mỏng của mình lên người anh, mặc dù giá của chiếc áo đó đắt hơn mấy chục lần.

Tay áo khoác quá dài so với Tống Căng Úc, che khuất cả đầu ngón tay, mà bản thân anh cũng lười cuộn lên, dứt khoát khoanh tay đứng một bên, chờ đối phương đút đồ ăn đến tận miệng.

Không bao lâu, trong tay Trình Lẫm Châu đã xách mười mấy túi, chia làm mấy loại: "Ngon, em cũng thử một miếng", "Tàm tạm, để lát nữa ăn", "Khó ăn, tìm thùng rác vứt đi".

Y cũng không biết mệt mà đút cho Tống Căng Úc, phu nhân mặc bộ quần áo lớn hơn một size của y đứng đó, trong đám đông vừa thanh lịch vừa xinh đẹp. Đôi má phồng lên càng thêm dễ thương, giống như một chiếc bánh mochi nhân kem việt quất.

Trình Lẫm Châu nghịch ngợm nhét cả viên bạch tuộc nhỏ vào miệng phu nhân, không chớp mắt nhìn anh không ngậm được mà che miệng, đôi mày thanh tú nhíu lại, động tác vẫn vô cùng duyên dáng và kín đáo.

Nhìn thế nào cũng thấy đẹp, sinh ra đúng là để làm phu nhân của y.

Tâm tư của chàng trai trẻ hiện rõ, ánh mắt như châm vào da thịt khiến anh có chút ngứa ngáy. Tống Căng Úc giả vờ không nhìn thấy, lại sai Trình Lẫm Châu đi mua một phần đậu hũ giòn.

Không bao lâu, đối phương đã trở lại, giơ một xiên tre lên thổi một rồi đút cho anh. Tống Căng Úc đưa tay vén tóc mai, ghé sát lại cắn một miếng nhỏ, đột nhiên hít một hơi, "Hít..."

Sau đó quay lưng lại như đang nhẫn nhịn.

"Nóng à?" Trình Lẫm Châu nhíu mày, cánh tay dài nhẹ ôm người quay lại, bàn tay đặt bên miệng anh, "Nóng thì nhổ ra, đừng nuốt."

Tống Căng Úc lắc đầu xua tay, ú ớ: "Không phải." Anh đẩy tay đối phương ra, "Em ăn thử đi."

Trình Lẫm Châu nghi hoặc nhướng mày, cho nửa miếng Tống Căng Úc cắn thừa trên xiên tre vào miệng.

Động tác cứng đờ.

"Cay lắm phải không?" Tống Căng Úc chớp mi ghé sát lại, mặt đầy lo lắng, giọng điệu cũng nhẹ bẫng, "Bé cưng, anh quên mất em không ăn được cay, xin lỗi nhé."

"..." Trình Lẫm Châu nuốt miếng đậu hũ giòn, nhìn sâu vào mắt anh, nắm tay chống lên môi cố gắng giả vờ bình tĩnh. Hàm y căng ra, từ tai đến cổ đều đỏ bừng như sắp chảy máu.

Tống Căng Úc chu đáo đưa ly trà chanh trong tay qua.

Uống một hơi gần cạn ly trà chanh.

Anh nghiêng đầu nhìn một lát, vươn một đầu ngón trỏ, cọ vào yết hầu nổi bật đang lăn lộn của Trình Lẫm Châu.

Ngay cả chỗ này cũng đẹp hơn người khác. Đúng là đẹp trai mà.

"... Làm gì vậy?"

Ngón tay bị nắm lấy qua tay áo, Trình Lẫm Châu nhìn chằm chằm anh, đôi mắt cũng bị cay đến đỏ ngầu, con ngươi đen thẳm, có chút đáng sợ.

"Không cho chị gái sờ à?" Tống Căng Úc thoát khỏi tay y, nhẹ nhàng cười một cái, "Nhỏ mọn vậy sao?"

Ầm một tiếng.

Trong đầu Trình Lẫm Châu nổ tung.

Ngón tay cứng đờ giữa không trung, gân xanh trên thái dương nổi lên, ánh mắt dừng lại ở lúm đồng tiền bên má phu nhân, bất động.

Rõ ràng là một biểu tượng đáng yêu, nhưng sinh ra trên mặt anh lại vừa quyến rũ vừa sống động, giống như một chiếc lưỡi câu tẩm độc dược ngọt ngào, dễ dàng có thể phá vỡ trái tim người ta, chui vào sâu trong da thịt.

Nhẹ nhàng rút tay ra, Tống Căng Úc lại gần, tiếp tục từng chút một, ch*m r** v**t v* chỗ nhô lên trên cổ họng của Trình Lẫm Châu, cùng với sợi gân bên cạnh mà trước đây anh đã rất thích, cảm thấy rất gợi cảm.

"Cho hôn không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!