Chương 4: (Vô Đề)

Trụ sở chính của Tập đoàn Trình thị, văn phòng Tổng giám đốc.

Tầng cao nhất của tòa nhà tràn ngập ánh sáng tự nhiên, cửa sổ sát đất rộng lớn nhìn xuống những tòa kiến trúc san sát của thành phố. Nội thất trong phòng đơn giản, sáng sủa, phông nền tối màu kết hợp với một vài chi tiết công nghệ kim loại, tạo nên cảm giác lạnh lùng và trẻ trung.

Thứ duy nhất không phù hợp là một chiếc bình gốm nhỏ màu xanh lam có hình thù kỳ quái trên bàn làm việc.

Trình Lẫm Châu không biết cái thứ đó là bình hoa, ống đựng bút hay là... một chiếc cốc?

Tóm lại là nó cứ nằm yên ở đó.

Y thong thả ngồi trên chiếc ghế da thật, mắt cụp xuống, tùy ý xoay xoay một cây bút ký.

Cách đó không xa, trên sofa có mấy người đàn ông trung niên đang ngồi, đang báo cáo chi tiết công việc trong thời gian vừa qua. Thỉnh thoảng họ lại tranh cãi với nhau vài câu, không biết là đang muốn mách lẻo, hay là đang chứng tỏ rằng họ vẫn chưa kết bè kết phái.

Trình Lẫm Châu đáp lại một cách bình thản, logic rõ ràng và sắc bén, ánh mắt không dừng lại quá lâu trên bất kỳ ai. Cho đến khi trong không khí thoang thoảng một chút mùi cà phê, y nhíu mày.

Nhờ ơn người nào đó. Mấy ngày nay y cứ ngửi thấy mùi này và mùi dâu là lại muốn nôn.

Người đang báo cáo ngừng lại, cẩn thận dò hỏi: "Thiếu tổng có ý kiến gì về dự án này ạ?"

"Cứ nói tiếp đi." Trình Lẫm Châu liếc mắt nhìn qua, "Chú đừng căng thẳng. Tôi nghỉ phép lâu như vậy mới về, nhiều việc còn phải nhờ các chú giúp đỡ, đâu ra mà nhiều ý kiến thế."

Y hiếm khi gọi cấp dưới bằng danh xưng thân thích ở công ty, người đàn ông kia mặt mày rạng rỡ, ánh mắt khi đối chọi với mấy người còn lại cũng trở nên mạnh mẽ hơn.

Trình Lẫm Châu nhìn thấy hết, y cầm lấy chiếc điện thoại bên cạnh. Nói trùng hợp cũng thật trùng hợp, thủ phạm vừa mới gửi tin nhắn cho y.

Vợ cũ: [Khi nào cậu đến lấy đồ?]

Vợ cũ: [Hoặc cho tôi địa chỉ]

Vợ cũ: [Tôi đóng gói rồi gửi qua cho cậu]

Hỏi địa chỉ của y?

Trình Lẫm Châu gõ nhẹ vào màn hình điện thoại, rồi trả lời: [Không dùng nữa thì vứt đi.]

Bên kia đợi một lúc, rồi chụp một bức ảnh gửi qua.

Vợ cũ: [Mấy cái này cũng vứt à?]

Kèm theo là hình ảnh một chiếc tủ trưng bày bằng gỗ óc chó tinh xảo, bên trong bày biện mấy chục chiếc đồng hồ xa xỉ, cùng với khuy măng sét đá quý và các phụ kiện khác.

Vợ cũ: [Trong gara còn mấy chiếc xe, trước đây cậu khá thích, giờ không muốn nữa thì tôi giúp cậu đưa ra nhà đấu giá nhé?]

Từ nhỏ Trình Lẫm Châu đã sống trong nhung lụa, không có ham thích đặc biệt với bất cứ thứ gì, nhưng là một người trẻ tuổi thì cũng khó tránh khỏi có vài sở thích phù phiếm.

Y nhìn kỹ thêm vài giây, rồi khoanh tròn một chiếc trong đó.

[Cái hộp này sao lại khác với mấy cái còn lại?]

Người ở bên kia chậm rãi trả lời: [Cái này là của tôi, chắc dì giúp việc dọn dẹp đã để nhầm.]

Chiếc đồng hồ được khoanh tròn có vỏ bằng gốm sứ đen tuyền, bộ máy cơ trong suốt màu bạc đen, so với những chiếc khác thì không có gì đặc biệt. Trình Lẫm Châu cũng không để ý nữa.

[Gần đây không rảnh, cứ để ở chỗ anh đi.]

Vợ cũ: [Ồ.]

Ồ cái gì mà ồ. Trông có vẻ tủi thân nhỉ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!