Chương 38: (Vô Đề)

Đêm tối đen như mực, nhưng đèn đường ngoài biệt thự lại rất sáng.

Ánh sáng chiếu vào người đang dựa nghiêng vào xe làm nổi bật vóc dáng cao lớn thẳng tắp như cây tùng. Y không mặc áo khoác vest, cổ áo sơ mi đen mở rộng, đổ bóng xuống xương quai xanh tạo nên một mảng mơ hồ, sâu thẳm.

Giữa những ngón tay với khớp xương rõ ràng còn đang mân mê một vật lấp lánh, đôi mắt cụp xuống, có vài phần bất cần đời.

Đúng là một người mẫu nam.

Tống Căng Úc thầm bình luận, chậm rãi đi đến trước mặt đối phương.

Trình Lẫm Châu hơi cúi người, xòe năm ngón tay về phía anh, để vật lấp lánh đó rủ xuống: "Tặng anh."

Biến thành cậu ấm nhà giàu dùng quà cáp để theo đuổi người khác rồi.

"Tối muộn đến tìm anh chỉ vì cái này à?" Tống Căng Úc liếc nhìn sợi dây chuyền đính đầy kim cương, không mấy hứng thú, chỉ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt sau món trang sức, "Không phải đã nói không có việc gì thì đừng đến sao, hơn nữa anh không quen đeo mấy thứ này."

"Thử xem sao." Trình Lẫm Châu không nản lòng, thấp giọng dỗ dành anh, "Tiệc tối từ thiện không thể không mua gì được, em thấy cái này rất hợp với anh."

Phu nhân nói không thích thì không mua à? Đương nhiên là không được. Đàn ông thì phải mua trang sức đẹp cho phu nhân nhà mình chứ.

Trong bóng tối, đôi mắt của đối phương và chiếc khuyên tai màu đen cùng tỏa ra ánh sáng mờ ảo. Tống Căng Úc không nói gì thêm, nhẹ nhàng quay lưng lại.

Sợi dây chuyền hơi lạnh áp vào da, những viên kim cương trắng được cắt độc đáo bao quanh bên ngoài, trên mặt dây chuyền là hai con bướm bằng kim cương hồng có thể tháo rời, vừa vặn dừng lại ở mép dưới cổ áo ngủ lỏng lẻo của anh.

"Trông đẹp lắm."

Tống Căng Úc gảy nhẹ con bướm, người phía sau thuận thế siết chặt cánh tay ôm lấy eo anh, cằm đặt lên vai anh.

"Chiếc xe kia là của ai?" Trình Lẫm Châu âm u mở miệng.

Biết ngay mà.

Tống Căng Úc liếc nhìn chiếc xe của Trình Quân Triết bên cạnh, mặt không đổi sắc trả lời: "Bạn bè."

"Bạn bè gì mà muộn thế này còn tìm anh?" Giọng nói dần trở nên âm u.

"Liên quan gì đến em?" Giọng Tống Căng Úc nhẹ bẫng, đầy ẩn ý, "Chồng cũ."

"Người ta có thể đến tìm anh còn em thì không thể à?" Trình Lẫm Châu dùng sống mũi cao thẳng cọ vào cổ anh, giọng nói trầm xuống, "Phu nhân ghét em đến vậy sao?"

Hừ. Giả vờ đáng thương cái gì? Không phải đã bỏ bạn bè ở trong nhà để ra ngoài gặp y sao?

Tống Căng Úc bị cọ đến ngứa ngáy, nghiêng mặt muốn né tránh, ngược lại lại để lộ chiếc cổ thon dài trắng nõn ra trước mặt đối phương một cách hào phóng hơn. Trình Lẫm Châu lập tức ngậm lấy cổ anh, m*t ra mấy nụ hôn.

Eo chân Tống Căng Úc mềm nhũn ngã vào lòng đối phương, cánh tay Trình Lẫm Châu siết càng chặt, vùi đầu vào cổ anh hít một hơi thật sâu, trêu chọc đến mức cả người anh run rẩy.

"... Đừng như vậy." Tống Căng Úc không có ý định "mây mưa" trước cửa nhà, không chừng bất cứ khi nào Trình Quân Triết đều có thể vén rèm lên sẽ nhìn thấy — anh đưa tay đẩy cái đầu trên vai, nghĩ ra một cái cớ, "Anh có bạn trai rồi, em làm vậy không thích hợp."

"..."

Lời vừa ra khỏi miệng, anh biết là chắc chắn sắp có chuyện, đây hoàn toàn là hành động châm dầu vào lửa, e rằng chuyện vốn không có bây giờ cũng sẽ xảy ra.

Quả nhiên, cánh tay ôm anh cứng lại, hơi thở bên tai trở nên nặng nề đáng sợ: "Anh nói gì?"

Thôi kệ.

Trình Lẫm Châu muốn thì cứ làm, cũng không phải không có cách cứu vãn. Trong mắt Tống Căng Úc lóe lên vẻ suy tư, mặt không đỏ tim không đập nói: "Anh có bạn trai rồi."

Trong bóng đêm yên tĩnh, từng chữ nói ra đều rõ ràng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!