Tống Căng Úc đã từng chơi nhiều môn thể thao mạo hiểm, cũng chưa bao giờ say khi đi bất kỳ phương tiện nào, nhưng con thuyền lắc lư và mặt biển vô tận khiến anh có chút buồn nôn, tầm nhìn trước mắt mờ dần theo từng đợt sóng.
Mặt trời màu cam đang dần khuất sau đường chân trời, Ổ Tử Diệp bên cạnh mặt không biểu cảm đang phác thảo trên giấy vẽ, trông vô cùng chuyên chú, không rảnh bận tâm đến chuyện khác. Anh cũng không muốn làm phiền đối phương, liền im lặng mò trong túi ra một cây kẹo m*t, bóc ra rồi cho vào miệng.
Trước khi xuống xe đã kịp lấy hai cây từ hộc đựng đồ, thật là sáng suốt.
Vị cam ngọt ngào lan tỏa trong khoang miệng, Tống Căng Úc cảm thấy dễ chịu hơn một chút, anh vuốt lại cổ áo và mái tóc bị gió thổi tung. Anh ngắm nhìn bầu trời đang dần được nhuộm màu rực rỡ, vô cớ nhớ lại cảnh hoàng hôn đã thấy trên thảo nguyên châu Phi.
Đó là lần đầu tiên anh và Trình Lẫm Châu cùng nhau đi xa. Trước đó, anh luôn một mình vác ba lô và dụng cụ vẽ, muốn đi là đi, trên đường gặp người nào hay chuyện gì đều tùy vào duyên phận.
Trình Lẫm Châu có kế hoạch hơn anh rất nhiều, cậu ấm không thiếu tiền, lại còn rất hiểu bản thân thích gì. Y thuê một chiếc xe jeep siêu ngầu, đuổi theo đàn voi, đàn sư tử và tê giác trên thảo nguyên, đuổi kịp thì dừng lại cho anh vẽ, sau đó trước khi trời tối thì tìm được một vị trí có tầm nhìn tuyệt vời, nằm trên nắp capo chờ đợi mặt trời lặn dần về đường chân trời xa xôi.
Cả hai đều không chú ý đến một con báo săn chưa trưởng thành đang ngồi xổm dưới gốc cây bao báp bên cạnh. Trình Lẫm Châu đang ôm anh làm nũng đòi hôn, ngón tay Tống Căng Úc bỗng nhiên bị một thứ gì đó nóng hổi, ráp ráp l**m qua.
Sau đó, con báo nhỏ kia không biết từ đâu nhảy lên nắp capo, lao đến l**m mặt anh.
Anh cảm thấy rất thú vị, nhưng Trình Lẫm Châu ở bên cạnh thì mặt đen như đít nồi, vừa sợ con báo đột nhiên nổi điên cắn anh một cái, lại vừa ghen tị với việc tên nhóc kia đang làm nũng trong lòng anh.
May mà con báo nhỏ chỉ là biểu đạt sự thân mật, không bao lâu đã bị tiếng gọi của mẹ nó gọi đi.
Dưới sự đồng hành của đối phương, Tống Căng Úc đã vẽ nên tác phẩm "Linh dương đầu bò qua sông" đạt giá cao nhất trong giới đấu giá.
Trên đường đến bờ sông Mara theo kế hoạch, hai người gặp một tài xế du lịch nói rằng họ đã đến muộn, đàn linh dương đầu bò vừa mới đi qua. Tống Căng Úc có chút thất vọng, Trình Lẫm Châu lại không chịu bỏ cuộc, y hỏi ý kiến người dân địa phương rồi lái xe đến một đoạn bờ sông khác, chờ đợi.
Sau đó, hai người đã tận mắt chứng kiến đàn linh dương đầu bò ở bờ bên kia tụ tập từ mười mấy con rồi thành hàng ngàn hàng vạn, mặt đất rung chuyển, theo sau con linh dương đầu bò đầu tiên nhảy xuống, một cảnh tượng vô cùng hùng vĩ hiện ra ngay trước mắt, dòng sông cuồn cuộn như chảy về phía chân trời, sức sống bừng bừng, vạn vật đua nhau sinh sôi.
Có lẽ chính cảnh tượng như vậy đã gieo vào sâu trong xương tủy anh một khát vọng nào đó, khiến anh trước khi hôn mê vì mất máu quá nhiều, đã cố gắng bò ra khỏi bồn tắm nước ấm. Giờ phút này, Tống Căng Úc thậm chí không thể đồng cảm với chính mình lúc đó đã muốn từ bỏ sinh mệnh.
Nhưng đó cũng là chuyến du lịch đồng hành duy nhất của hai người cho đến nay.
Mặt trời lại lặn xuống thêm vài phần. Lúc này, bầu trời biến thành một nửa xanh thẳm, một nửa màu cam, ở giữa là đường ranh giới màu tím đỏ giao thoa, đẹp đến nghẹt thở.
Tống Căng Úc cắn cây kẹo trong miệng, trong mắt ánh lên vẻ hoài niệm và một chút mong chờ — anh muốn cùng Trình Lẫm Châu đi chơi thêm nữa, muốn cùng y ngắm thật nhiều, thật nhiều bình minh và hoàng hôn.
Bên cạnh anh hồi lâu không có động tĩnh, anh quay đầu nhìn về phía Ổ Tử Diệp, bắt gặp ánh mắt nóng bỏng rực lửa của đối phương. Tống Căng Úc hơi sững sờ, cúi xuống nhìn tác phẩm của cậu, đối phương lại lập tức thu lại, dùng vải trắng che đi.
"Sao vậy?" Anh cũng không giận, lấy cây kẹo m*t từ bên môi ra, "Với tôi mà còn ngại à?"
Sắc mặt Ổ Tử Diệp có thể nói là khó coi, cậu nhìn chằm chằm mặt biển, giọng điệu cứng ngắc: "... Sao hôm nay thầy cứ cười mãi vậy?"
Vì gần đây tâm trạng rất tốt mà.
"Ở bên cạnh cậu rất thoải mái." Tống Căng Úc nói, "Nếu cậu không muốn thấy tôi cười thì tôi không cười nữa." Anh mím môi, tỏ ra ngoan ngoãn lạ thường, một bộ dạng "cậu nói sao thì là vậy", "chỉ cần đừng ném tôi xuống thuyền là được."
Ổ Tử Diệp lại im lặng.
"... Em vẽ xong rồi." Hồi lâu sau, cậu thở dài một hơi, thu dọn giá vẽ đặt sang một bên, "Chúng ta về thôi."
Tống Căng Úc: "Được."
Ổ Tử Diệp nắm tay lái, điều khiển con thuyền rời đi, lần này cậu lái rất ổn định và chậm rãi, cố gắng không để người bên cạnh cảm thấy khó chịu. Gương mặt nghiêng căng thẳng trở nên xám xịt, cả người toát ra một cảm giác thất bại.
Cuối cùng đành chấp nhận số phận.
Cậu không thể nào làm tổn thương người này. Khi nhìn đôi mắt rạng rỡ ý cười được nhuộm bởi ánh vàng của hoàng hôn, cậu đã không tự chủ được mà giải vây cho anh.
— Anh ấy tốt đẹp như vậy, sao có thể biết được những chuyện dơ bẩn xấu xa đó? Từ nhỏ đã có người yêu thương che chở, anh ấy sẽ không trải qua cũng sẽ không hiểu. Nếu nhất định phải có một người đứng trên cao nơi trời xa, cách biệt khỏi bụi bặm dơ dáy của thế gian, thì sao có thể không phải anh ấy chứ?
Ngay cả khi... anh ấy biết nhưng không màng đến chuyện đó, thậm chí có thể là đồng lõa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!