Chương 36: (Vô Đề)

Trình Quân Triết rời khỏi văn phòng chủ tịch, xoay người bước vào cầu thang bộ vắng vẻ yên tĩnh. Sau khi lấy lại bình tĩnh, rồi một lần nữa mở khung chat vừa rồi.

Cuộc đối thoại dừng lại ở nửa giờ trước, hắn đã trả lời người kia "Không sao", "Đang họp nên không thấy gì cả", đối phương chỉ trả lời một tiếng vô cùng đơn giản[Ừm.]

Trình Quân Triết nhìn chằm chằm vào chữ "ừm" lạnh nhạt đó, cảm xúc dần bình ổn lại.

Đây mới là Tống Căng Úc mà hắn biết. Chụp ảnh tự sướng chu môi trước ống kính rồi gửi cho một người không thân, dù thế nào cũng không giống việc đối phương sẽ làm.

Ngón tay lướt đến album rồi dừng lại, hắn chậm chạp không dám mở lớn ảnh để xem, không dám đối diện với đôi mắt như sương mù kia. Sợ rằng chỉ mắc chút sai lầm thì sẽ bị hút vào, lạc lối trong làn sương mù mờ ảo đó.

Thật sự là gửi nhầm sao?

Suy nghĩ lại dần dần trôi nổi. Hắn và Tống Căng Úc đã lâu không liên lạc, làm thế nào có thể từ danh sách liên lạc mà gửi nhầm đến chỗ hắn được?

Nếu không phải, thì mục đích của Tống Căng Úc là gì?

Trình Quân Triết đưa tay đẩy gọng kính, cười tự giễu. Một tấm ảnh tự sướng thì có thể có mục đích gì, chẳng phải là chiêu trò tán tỉnh trong giai đoạn mập mờ, chẳng lẽ hắn lại đa nghi đến mức nghĩ rằng người đó muốn quyến rũ mình ư?

Hay là, khiến hắn tâm thần bất an chính là mục đích của anh?

Nếu vậy thì thực sự rất thành công, vừa rồi trong cuộc họp hắn đã bị Trình Lẫm Châu bắt gặp thất thần rất nhiều lần — không biết Trình tổng đã nhận được tin nhắn gì, tâm trạng rõ ràng trở nên rất tệ. Nhưng nếu là tiếng thông báo từ âm thanh quan tâm đặc biệt thì ngoài Tống Căng Úc ra cũng không có người thứ hai.

Chẳng lẽ người đó thật sự đã chia tay với Trình Lẫm Châu sau đó coi hắn là mục tiêu tiếp theo?

Sự châm biếm trong đáy mắt ngưng lại, con ngươi trở nên u ám vô hồn, Trình Quân Triết bỗng nhiên chìm vào những hồi ức không thể tự thoát ra.

Ba năm trước ở linh đường, người đàn ông mặc bộ đồ đen trang nghiêm, sắc mặt tái nhợt, xinh đẹp mà bi thương rơi lệ vì vị hôn phu đã khuất. Mấy tháng trước ở bệnh viện, người cố gắng giữ bình tĩnh xử lý công việc liên quan đến chồng, cuối cùng lại lảo đảo ngã xuống từ bậc thang..... Không thể nào.

Trình Quân Triết đột nhiên tỉnh táo lại, tháo kính xuống dùng sức day day huyệt thái dương.

Dù có muốn tìm người khác cũng không thể nhanh như vậy, huống hồ bên cạnh còn có Ân Húc như hổ rình mồi, Tống Căng Úc cần gì phải bỏ gần tìm xa.

Trình Quân Triết cười khổ. Hắn nghĩ, nếu là Trình Lẫm Châu nhận được tấm ảnh như vậy, chắc chắn sẽ không chút nghi ngờ rằng đối phương chính là gửi cho mình xem, sau đó nhất định sẽ hành động.

Nhưng hắn sẽ không. Hắn luôn biết tự hiểu lấy.

Thu dọn lại những suy nghĩ ngổn ngang, rời khỏi album, Trình Quân Triết tìm một sticker gật đầu gửi lại cho Tống Căng Úc. Không muốn để người kia là người trả lời cuối cùng.

Chậm rãi đi xuống hai tầng cầu thang đến văn phòng của mình, điện thoại trong túi rung lên, bước chân hắn dừng lại, chậm rãi lấy ra, cúi đầu nhìn xuống.

[Sticker dễ thương quá]

[Không giống cậu lắm]

... Hỏng rồi.

Trình Quân Triết khẽ thở dài.

Lần này e rằng tinh thần hắn sẽ bồn chồn cả ngày.

Một cuộc điện thoại gọi đến, hắn không nhìn liền nhấn nghe, giọng điệu có phần nóng nảy hơn thường ngày: "Alo."

"... Phó tổng, bây giờ ngài có rảnh không?" Đối phương lắp bắp mở miệng.

Trình Quân Triết đưa điện thoại ra xa, liếc nhìn màn hình hiển thị người gọi.

Quả nhiên là Tống Thành Chương...

Tan học, từ giảng đường đa phương tiện đi ra, Tống Căng Úc tùy ý trả lời Trình Quân Triết một câu, rồi vuốt tắt khung chat. Dựa vào sự hiểu biết của anh về người này, đối phương có lẽ không dễ dàng mắc câu như vậy, không thể vội vàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!