Chương 35: (Vô Đề)

Dải lụa màu xanh lá như một màn đêm buông xuống sớm, bóng tối và hơi nóng cháy bỏng đồng thời bao phủ lấy Tống Căng Úc, khiến anh chìm đắm trong đó mà trở nên không còn sợ hãi.

Đương nhiên, vốn dĩ anh cũng chẳng sợ, anh chưa bao giờ cảm thấy người phía sau sẽ làm tổn thương mình.

Tống Căng Úc cắn môi, nằm trên chiếc ghế xích đu đang lay động, vòng eo mỏng manh được đối phương nâng trong lòng bàn tay. Gió đêm thổi qua, chân anh có chút lạnh, sau đó là một luồng nhiệt tương phản đến cực độ.

"Phu nhân không cần phải kiềm chế." Trình Lẫm Châu hôn lên vành tai anh, giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng, nếu không phải những cơ bắp căng cứng dưới lớp áo thì dường như cũng chẳng có gì khác thường, "Bị em ôm rất có cảm giác phải không? Lần trước nằm trong lòng em cũng rất vui vẻ, còn chủ động cọ vào em nữa."

"..."

Tống Căng Úc chìm đắm trong sự rung động ấm áp của nhiệt độ cơ thể, phản ứng một lúc lâu mới nhận ra y đang nói đến lần nào, đôi mắt dưới lớp lụa lập tức mở to.

Lần trước người này giả vờ ngủ ư?

Vậy thì... vậy thì lúc anh tự xử trong tay y, rồi lấy khăn lau, y đều biết hết?

Còn cố ý giả vờ sắp tỉnh để dọa anh.

Quá xấu xa!

Tống Căng Úc tức nghẹn, giãy giụa muốn đứng dậy, nhưng hành động đó ngược lại lại làm Trình Lẫm Châu vô cùng hài lòng. Hơi thở bên tai trở nên nặng nề hơn, truyền đến một tín hiệu nguy hiểm, như răng nanh của dã thú đang áp sát vào yết hầu yếu ớt..... Không được bao lâu, anh lại như không có xương mà gục trở lại.

Lưng của phu nhân cũng đẹp vô cùng, nối với vai thành một mảng mỏng manh, phía trước là mái tóc rũ xuống dần trở nên hỗn loạn, phía sau là đường cong cong vút lên mạnh mẽ, tròn trịa mềm mại, trắng ngần phơn phớt hồng.

Rất giống một con rắn mỹ nhân đang uốn éo khoe mông.

Rất muốn ôm phu nhân vào giữa bụi hoa hồng và nguyệt quý kia, nhưng lại không nỡ vì sợ anh khó chịu, cuối cùng y bèn chọn cách trung hòa, rút một cành Floren Tina màu đỏ từ bình hoa bên cạnh, nghiên cứu một chút, rồi thành công dùng cành hoa búi lên một nửa mái tóc dài.

Tống Căng Úc không biết y đang làm gì, một lúc lâu không thấy động tĩnh, liền ngồi dậy nghiêng đầu.

Nửa trên khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp bị dải lụa màu xanh lá che khuất, chỉ còn lại nửa chóp mũi thanh tú thẳng tắp và đôi môi bị cắn đến đỏ mọng. Bông hoa rủ xuống bên thái dương, cùng với chiếc khuyên tai màu đỏ như máu tôn lên nhau, phác họa nên một đường nét quyến rũ, mê hoặc cho mỹ nhân.

À đúng rồi, chiếc khuyên tai này cũng là bút tích của chính y.

Trình Lẫm Châu véo cổ phu nhân, ghé sát lại hôn lên nó — trước đây y cho rằng tình cảm hai người không tốt nên mới không mua nhẫn cưới, bây giờ xem ra, có lẽ là phu nhân không muốn bị chiếc nhẫn của y trói buộc, nên y đành phải đổi cách khác để âm thầm đánh dấu lên người phu nhân.

Cả người Tống Căng Úc run lên theo nụ hôn đó, bông hoa nguyệt quý trên tóc cũng theo đó mà đung đưa. Không biết là bóng tối làm tăng thêm sự bất an, hay là nơi này cũng thuộc về một trong những vùng cấm không thể chạm vào.

Trình Lẫm Châu thưởng thức phản ứng tuyệt vời của anh, nâng niu anh trong lòng bàn tay như đang v**t v* một tác phẩm nghệ thuật: "Với thể chất của anh như này, Ân Húc thật sự có thể thỏa mãn anh sao?"

Chỉ sợ d*c v*ng của anh chưa được khơi dậy, lão già đó đã vỡ mạch máu, tinh tẫn nhân vong rồi.

Lại nữa rồi.

Không bao giờ kết thúc.

Tống Căng Úc khẽ hít một hơi thật sâu: "... Anh có thể một lần tìm mấy người."

"..."

Cảm giác áp bức lạnh lẽo bao trùm trong bóng tối. Thị giác quan trọng nhất đã bị dải lụa che khuất, khi cơ thể đột ngột bị nhấc bổng lên, tất cả các dây thần kinh đều căng ra, anh bám chặt lấy người đang ôm mình.

Trình Lẫm Châu ném anh lên tấm nệm trong phòng vẽ, không một tiếng động đè lên. Thân hình cao lớn rắn chắc như núi đá không thể lay chuyển, sự tức giận và khao khát là dung nham nóng bỏng bên dưới.

Tống Căng Úc không còn kháng cự vô ích nữa, tiện tay túm một chiếc gối ôm vùi đầu vào. Anh cong khóe miệng giấu bên trong.

Trêu chọc chồng cũ mất trí nhớ... hình như cũng khá thú vị.....

Trình Lẫm Châu không quên cho phu nhân ăn cơm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!