Chương 34: (Vô Đề)

Ở nhà không được mấy ngày đã vội trở về.

Trình Lẫm Châu đỗ xe vào gara của biệt thự, đẩy cửa ra, ánh mắt liếc sang một bên, rồi bước đến chỗ đậu xe bên cạnh.

Một chiếc Beetle thế hệ đầu tiên trông gần như mới tinh.

Lần trước giúp anh thay thanh chắn trước, y chỉ quan sát qua loa, không nhìn kỹ. Trục bánh xe, nội thất, những thứ này người bình thường cũng có thể dễ dàng thay đổi, không nói lên được vấn đề gì. Y suy tư một lát, rồi xắn tay áo lên, xách bộ dụng cụ lại.

Nắp capo được mở lên, động cơ và hộp số, trái tim của chiếc xe, lộ ra bên ngoài. Trình Lẫm Châu cầm cờ lê xem xét khắp nơi, sự nghi ngờ trong mắt dần dần lắng xuống.

Sửa động cơ cho một chiếc xe cổ như thế này là một công trình lớn. Chi phí đắt đỏ không cần phải nói, linh kiện phù hợp chưa chắc đã tìm được trên toàn thế giới, trừ khi đặt hàng trực tiếp từ nhà máy sản xuất ô tô. Đó lại là một năng lực ở một tầm khác.

Hơn nữa, phải có lý thuyết tương quan để hỗ trợ sau đó có thể đưa ra những yêu cầu cụ thể. Điều này thường sẽ phản ánh sở thích của chủ nhân — nếu bây giờ để y suy xét, cũng không tìm được phương án độ xe nào hợp ý hơn.

Phu nhân của y rõ ràng không hiểu những thứ này. Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, chỉ có thể là chính y đã giúp anh làm.

Trình Lẫm Châu dùng sức ấn nắp capo xuống, đưa chiếc xe về nguyên trạng.

Rửa tay xong, y bước vào nhà. Chú chó Alaska đang ngủ thành hình chữ X trước cửa phòng vẽ, lưỡi thè ra, hai chân trước giơ lên một cách ngốc nghếch.

Tiểu Điền đang tưới cây chanh trong phòng khách, thấy y liền vui vẻ chào hỏi, khoa tay múa chân ra hiệu cho y biết, phu nhân đã trở về, đang ở trong phòng vẽ.

Trình Lẫm Châu nhấc chân đá một cái vào cái mông chó đang ngáng đường.

Free "oẳng" một tiếng rồi lật người, tiếp tục ngủ, không hề có chút đề phòng nào với y.

Không phải là y không phát hiện ra điều bất thường qua một vài dấu vết.

Căn hộ này và mấy chiếc xe kia và bản hợp đồng hoàn toàn bất bình đẳng, những mảnh ký ức vụn vặt hiện lên trong đầu... đều chứng minh rằng y và Tống Căng Úc trong quá khứ không hề hoàn toàn xa lạ như kết luận ban đầu.

Nhưng chuyện này không phù hợp với lẽ thường, không phù hợp với tính cách của y. Huống hồ, có thích hay không cũng không thể dùng sự thật để chứng minh, y cảm thấy thái độ của Tống Căng Úc đối với y đủ để quyết định tất cả.

Phu nhân nói họ không thân. Y có nghi ngờ cũng không thể làm gì.

Hơn nữa, nếu y đối xử không tốt với phu nhân, phu nhân không cần y, y còn có thể thản nhiên chấp nhận. Nhưng nếu y đã từng yêu Tống Căng Úc đến tận xương tủy, mà phu nhân vẫn nóng lòng muốn ly hôn với y, ít nhiều cũng có chút tổn thương lòng tự trọng.

Trình Lẫm Châu nhếch khóe môi, đẩy cửa phòng vẽ thông với vườn hoa sau nhà.

Tống Căng Úc cũng đang thiếp đi trên ghế xích đu.

Mái tóc dài được một dải lụa màu xanh lá cây buộc lỏng thành một bím tóc đuôi ngựa lệch, tôn lên khuôn mặt xinh đẹp. Chiếc áo vải lanh mỏng manh, ngực khẽ phập phồng. Một bên cẳng chân vắt ra ngoài, ống quần bị cọ lên một đoạn, làn da trắng như tuyết dưới ánh hoàng hôn óng ánh như ngọc.

Trình Lẫm Châu lặng lẽ ngồi xổm xuống, vươn tay nắm lấy cẳng chân đang thả lỏng kia bóp nhẹ, tầm mắt di chuyển lên trên, dừng lại ở vòng eo thon và cặp mông cong vút — phần vải ở mông và chân do tư thế nằm nghiêng mà căng ra, phác họa hoàn toàn đường cong tròn trịa đầy đặn.

Cảm giác ở nơi này y đã từng trải nghiệm, lần đầu tiên ôm anh đã phát hiện nó mềm hơn những chỗ khác, mấy ngày trước lại phát hiện nó đầy đặn hơn một chút, chỉ cần đè cánh tay lên thôi cũng đủ khiến người ta xao xuyến.

Kiềm chế bản thân không nhìn lâu, y lại nhìn sang đôi môi đầy đặn của phu nhân.

Viền môi mềm mại mờ ảo, màu sắc hơi nhạt, hồng như cánh hoa đào, dường như chỉ cần dùng sức ép xuống là có thể ép ra nước hoa ngọt ngào..... So với cái bên dưới thì tươi tắn hơn nhiều.

Lại một lần nữa kìm nén ý nghĩ mạo phạm, Trình Lẫm Châu quay đầu đi hôn lên mắt cá chân của phu nhân. Hơi thở nóng rực.....

Tống Căng Úc mơ màng mở mắt, suy nghĩ còn chưa kịp quay về thì khuôn mặt anh tuấn như tượng tạc của người đàn ông đã hiện ra trước mắt.

Khu vườn quen thuộc làm nền, hoàng hôn mờ ảo như một bộ lọc phim cũ, y lại mặc bộ đồ thể thao trẻ trung, nhất thời anh không phản ứng được hôm nay là ngày nào.

Anh khẽ động cổ chân đang bị nắm lấy, đạp lên vai Trình Lẫm Châu mượn lực ngồi dậy, thuận thế cọ cọ vào cổ đối phương. Rất thoải mái. Hai chân đều gác lên mỗi bên vai.

Đối phương hơi cứng đờ, vẫn ngồi xổm không nhúc nhích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!