Chương 33: (Vô Đề)

Tống Gia Hạo nằm trên sàn gạch, nắm chặt điện thoại đấu tranh tư tưởng một hồi. Cuối cùng, tình cảm trong sáng cao thượng dành cho anh trai đã chiến thắng ý niệm xấu xa muốn nhìn cơ thể tr*n tr** kia. Cậu cắn răng xóa đi đoạn video chưa kịp mở.

Lau khô máu mũi, chỉnh trang lại bản thân tươm tất, cậu lại mặt dày mày dạn cầu xin được một cơ hội sấy tóc cho anh trai, mắt không dám liếc loạn một chút nào.

Sấy xong thì thuần thục ngồi xuống thảm, cằm gác lên tay vịn ghế sofa đơn, cả người to lớn nép vào chân Tống Căng Úc:

"Sao đột nhiên anh lại đến đây?"

Tống Căng Úc kéo sợi dây buộc tóc trên cổ tay xuống, vừa buộc tóc vừa trả lời qua loa: "Tiện đường. Đến xem em thế nào."

"Tiện đường." Tống Gia Hạo ngửa mặt cười hớn hở, "Tiện đường cũng tốt."

Tống Căng Úc không chịu nổi bộ dạng ngốc nghếch này của cậu, liền đẩy đầu cậu một cái: "Tại sao lại nghi ngờ trong nhà có fan cuồng đột nhập? Có người theo dõi em à?"

Nhiều lắm chứ. Chuyện xảy ra như cơm bữa.

Tống Gia Hạo đảo mắt một vòng rồi bắt đầu bán thảm: "Đúng vậy, từ lúc về Giang Thành em cứ cảm thấy có người theo dõi, đi đổ rác cũng nơm nớp lo sợ, chỉ sợ ngày nào đó về nhà trong phòng lại lòi ra một người hoặc mấy cái camera."

"Sao không bảo người đại diện thuê cho em mấy vệ sĩ?" Tống Căng Úc nhíu mày.

"Em không quen có người lạ xung quanh, ngủ không được." Tống Gia Hạo áp mặt mình vào lòng bàn tay mềm mại của anh trai, "Anh, anh xem quầng thâm mắt của em này, sắp rớt xuống cằm rồi."

Lời này của cậu không phải giả, mấy ngày nay ngoài việc thu âm, sáng tác thì vẫn luôn suy nghĩ chuyện của anh trai, thật sự không ngủ ngon được.

Tống Căng Úc nâng mặt Tống Gia Hạo lên xem xét, đầu ngón tay còn vương hơi nước nhẹ nhàng lướt qua hốc mắt, thấy những tia máu đỏ và quầng thâm đen hiện rõ, anh dứt khoát đứng dậy:

"Để anh nhờ A Dương kiểm tra camera giám sát gần đây."

"Ấy, anh, phiền người ta thế làm gì." Tống Gia Hạo níu tay anh lại, "Fan cuồng đó chắc chưa theo vào nhà đâu, an ninh ở đây tốt lắm. Anh trai, anh sờ em thêm chút nữa đi, còn hiệu quả hơn bất cứ thứ gì."

Tống Căng Úc gạt tay cậu ra, cầm điện thoại đi ra ban công gọi điện.

Tống Gia Hạo thở dài, ngồi xếp bằng tại chỗ chống cằm, ngẩn ngơ nhìn bóng lưng anh trai.

Nói mới nhớ, Hứa Hâm Dương này cũng không hề đơn giản.

Trước kia vì quan hệ quá tốt với anh trai mà bị Trình Đình Tranh ghi hận, buộc phải ra nước ngoài du học, nhiều năm sau trở về lại trở thành bạn thân của anh trai.

Nhưng hai người họ cũng chỉ là bạn bè. Hứa Hâm Dương trầm mặc ít nói, tính cách thật thà. Hồi nhỏ ở trường bị đám học sinh hư bắt nạt, chính anh trai đã đứng ra bảo vệ hắn, từ đó về sau đặc biệt thân với anh. Nhưng mức độ này mà Trình Đình Tranh cũng không thể chấp nhận được.

Năm cậu 6 tuổi, biết tin anh trai đính hôn, cũng không hiểu cụ thể ý nghĩa là gì, chỉ biết có người muốn đến cướp anh trai của cậu, liền túm một cành cây đánh kẻ đang đi theo sau lưng anh trai về nhà.

Anh trai không ngăn cản, không quát mắng, chỉ lạnh lùng nhìn họ như xem hai con chó đánh nhau.

Hồi tưởng lại ánh mắt đó, đến giờ cậu vẫn còn hơi sợ.

Tống Gia Hạo đổi tay chống cằm.

Thật ra cậu có thể cảm nhận được có mấy năm anh trai rất ghét cậu, chưa bao giờ cho cậu một sắc mặt tốt, chỉ toàn là thờ ơ, lạnh nhạt, đối với mấy kẻ vẫn luôn quấn lấy anh cũng vậy.

Sau này không nhớ rõ đã qua bao lâu, anh trai dường như dần dần chấp nhận một sự thật nào đó, lại trở nên dịu dàng, bình thản. Anh chủ động giảng bài cho cậu, đón cậu tan học, mua đồ ăn ngon cho cậu, cũng không còn bài xích việc bị người kia khoác vai bá cổ ôm vào lòng.

Có lẽ anh trai chính là như vậy, cần dùng tình yêu lâu dài để cảm hóa. Chỉ cần đủ kiên định, đủ kiên trì bền bỉ, sẽ luôn có thể chiếm được một vị trí nhỏ trong lòng anh.

Hoặc là.

Chỉ cần là người anh trai thích là được.

Ánh mắt Tống Gia Hạo tối sầm lại, sự ghen tị và không cam lòng chợt lóe lên rồi vụt tắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!