Chương 30: (Vô Đề)

Cảnh tượng đút rượu này kéo dài đến mức đủ để tất cả mọi người trong phòng nhặt lại tròng mắt rơi đầy đất rồi ấn trở lại hốc mắt, tam quan vỡ nát rồi lại được tái tạo.

Không phải chứ, có cần phải kịch tính đến mức này không!

Vòng trước còn bị Ân thiếu gia cưỡng hôn, vòng sau đã chạy đến ngồi trên đùi Trình Lẫm Châu miệng đối miệng đút rượu?! Nhìn không khí giữa hai người lúc nãy, chẳng phải là suýt nữa đã đánh nhau rồi sao!

Vị cầm quyền mới của Trình thị này chẳng phải được đồn là lạnh lùng, ngông cuồng, không gần người đời sao? Rượu trong miệng chị dâu cũ mà y cũng có thể uống ngon lành thế à!

Vậy thì...

Trời má! Cái chết của đại thiếu gia nhà họ Trình càng nghĩ càng thấy rợn người!

Mọi người trố mắt nhìn nhau, ánh mắt hóng hớt đảo qua đảo lại, cuối cùng nín thở tập trung vào tâm điểm của cơn bão.

Chi tiết của màn đút rượu bị che khuất, nhưng có thể thấy rõ Trình Lẫm Châu dùng một tay n*ng m*ng chị dâu cũ, những khớp xương rõ ràng của tay kia đang nắm chặt lấy vòng eo nhỏ, như thể đang ôm trọn cả người anh ngồi gọn trong lòng bàn tay.

Bóng lưng duyên dáng, bờ vai rộng mà mỏng, qua lớp áo sơ mi mềm mại, hình dáng xương bướm thấp thoáng hiện ra. Hai đầu gối tách ra ngồi xuống, khiến cặp mông trông càng tròn trịa, đầy đặn. Sợi xích pha lê lấp lánh khiến thần trí mọi người đều trở nên mơ hồ, chỉ cần nhìn bóng lưng và đôi tay thôi cũng đã thấy được sự quyến rũ và gợi tình tột cùng.

Khi rượu đã được đút xong, yết hầu Trình Lẫm Châu khẽ trượt, nuốt xuống. Bàn tay từ eo Tống Căng Úc vỗ nhẹ lên sống lưng, rồi m*t sạch giọt rượu còn vương trên đôi môi mềm mại, đỏ mọng. Y ra vẻ lịch thiệp đỡ người kia xuống khỏi đùi mình.

Nhưng niềm vui sướng trong đáy mắt lại không tài nào che giấu được, khóe miệng cũng cong lên.

Thật sự trông rất tận hưởng mà!

Lý trí quay trở lại, Tống Căng Úc chỉ muốn đập đầu vào ngực đối phương giả chết cho xong.

Sao bản thân lại mềm lòng như vậy? Trước mặt bao nhiêu người mà lại thân mật đến vậy... Liệu Trình Lẫm Châu có thể nào đột nhiên nghiêm mặt đẩy anh ra, rồi mắng anh một câu không biết liêm sỉ không?

Tống Căn Úc bực bội nhìn vào đôi mắt đen láy kia, cảm thấy nóng bừng như bị bỏng, ngón tay đang đặt trên vai đối phương khẽ co lại, xua tan đi những ý nghĩ nực cười đó.

Thôi kệ. Đút thì cũng đút rồi, thật sự muốn bịt miệng những người này cũng không phải là không có cách.

Anh đứng thẳng người, thu lại những cảm xúc hiện ra ngoài, hỏi Trâu Dĩ Dung đang ngồi cách đó một ghế: "Đi chưa?"

Trâu Dĩ Dung đang cắn hạt dưa xem kịch vui một cách khoái trá, tủm tỉm vỗ tay: "Đi thôi, đi thôi!"

Trên eo truyền đến một lực kéo nhẹ. Tống Căng Úc quay đầu nhìn Trình Lẫm Châu, do dự một chút, rồi ngón cái khẽ gảy vào chiếc khóa ở eo, sợi xích lấp lánh liền tuột ra, rơi vào tay đối phương.

Cuối cùng, anh liếc nhìn Ân Húc, người đã im lặng nhìn anh từ nãy đến giờ, không nói thêm gì nữa, rồi rời khỏi phòng.

"Còn nhìn cái gì nữa? Tan hết đi!" Ân Húc đập mạnh ly rượu của mình xuống bàn trà, phất tay, hiếm khi sa sầm mặt mày.

Mọi người lục tục giải tán như chim vỡ tổ. Chử Dật Kiệt nghiến răng vỗ vai Trình Lẫm Châu một cái, rồi cũng thức thời rời đi. Căn phòng rộng lớn nhanh chóng chỉ còn lại hai người.

Ân Húc lôi thuốc lá và bật lửa từ trong túi ra, hỏi: "Không phiền chứ?"

Trình Lẫm Châu ra hiệu cho hắn cứ tự nhiên.

"Vừa rồi tôi và phu nhân của cậu chỉ chơi một trò chơi nhỏ, hy vọng cậu không để ý." Ân Húc cười nói, "Chắc là sẽ không ảnh hưởng đến sự hợp tác giữa chúng ta chứ?"

Trình Lẫm Châu mân mê sợi xích pha lê trong tay, ánh mắt cụp xuống: "Hai chuyện khác nhau."

"Cậu cũng rộng lượng thật đấy." Ân Húc vươn tay lấy cái gạt tàn trên bàn trà, gạt đi một đoạn tàn thuốc, thầm nghĩ tên nhóc này tính cách khác xa Trình Đình Tranh — người kia không thể chịu được cảnh Tống Căng Úc thân mật với người khác, hễ có chuyện là nổi điên, chỉ hận không thể hóa thành ma quỷ bám lấy anh mọi lúc mọi nơi.

Chà.

Nhưng không sao, bây giờ đã thật sự thành ma rồi.

Im lặng một lúc, Ân Húc nheo mắt, vừa hút thuốc vừa mở miệng lần nữa: "Cậu có biết tôi là mối tình đầu của cậu ấy không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!