Chương 3: (Vô Đề)

Trong thang máy là một khoảng lặng kéo dài. Tống Căng Úc khẽ liếc nhìn bóng người phản chiếu trên cánh cửa kim loại.

Trình Lẫm Châu một tay đút túi, hai mày nhíu lại, tay còn lại buông thõng bên người, thỉnh thoảng lại xoay các khớp ngón tay. Đây là thói quen của y mỗi khi chìm vào suy tư.

Nửa giờ trước, có người hỏi anh đang ở đâu để đến lấy điện thoại. Tống Căng Úc nói đang ở nhà ba mẹ, bảo y đợi một lát. Cuối cùng Trình Lẫm Châu tìm đến tận nơi, còn thay anh giải quyết ổn thỏa với Tống Thành Chương.

Tính cách của y đúng là quyết đoán và mạnh mẽ như vậy. Khi kết hôn, y đã một mình lo liệu mọi chuyện, chưa từng để Tống Căng Úc phải đối mặt với bất kỳ vị trưởng bối nào của hai bên. Giờ đây, ly hôn cũng là do y chủ động đề nghị, nên việc y ra mặt giải quyết cũng hợp lý và hiệu quả hơn nhiều.

Vậy thì, y đang suy tính điều gì với vẻ mặt cao thâm khó đoán đó?

Tống Căng Úc thấy tò mò. Dù Tống Thành Chương có không muốn đến đâu, cũng không thể nào đi ngược lại quyết định của vị tổng tài nhà họ Trình này được.

Hai người đến gara. Cuối cùng Trình Lẫm Châu cũng mở miệng, nhưng lại là để bày tỏ sự nghi ngờ về phương tiện đi lại của anh: "Chiếc xe đồ chơi của anh đâu rồi?"

Y vừa nói vừa đưa tay ra đo độ cao, làm như thể chiếc Beetle chỉ cao đến đùi y vậy.

Tống Căng Úc lười phản bác, anh vuốt lại mái tóc lòa xòa rồi buộc lại một lần nữa: "Đằng sau bị va quệt một chút, vẫn chưa sửa."

Hai mặt dây chuyền bạch ngọc hình hoa linh lan treo trên dây buộc tóc rủ xuống.

Anh không thích đeo trang sức, nhưng lại có đủ loại dây buộc tóc, vòng buộc tóc, có cái do anh tự đan, cũng có cái là của người khác tặng — về cơ bản có thể phân biệt được dựa trên giá trị của nguyên vật liệu.

Ánh mắt Trình Lẫm Châu rời khỏi chiếc cổ trắng ngần, thanh tú của anh: "Chắc không dễ sửa đâu nhỉ? Đồ cổ mà."

"Ừ."

Thực ra, Tống Căng Úc hoàn toàn không biết nên đi đâu để sửa. Chiếc xe đó là sau khi anh tình cờ xem một bộ phim rồi khen một câu, sau đó nó đã được độ lại và đóng gói gửi thẳng đến trước mặt anh. Vì là xe hiếm có, nên anh lúc nào cũng lái rất cẩn thận.

Chiếc xe anh lái hôm nay là một chiếc G63 4x4 màu đen than, một khối thép uy phong lẫm liệt.

"Không tệ." Trình Lẫm Châu sải bước chân dài, nhẹ nhàng bước lên ghế phụ, "Chiếc xe này hợp với khí chất của tôi."

Chiếc này cũng là do Trình tổng mua. Tống Căng Úc có chút phiền muộn, chỉ có thể cảm thấy may mắn rằng đối phương không phải loại người chia tay rồi sẽ đòi lại quà.

"Tôi thường chỉ lái nó để chở chó."

"?"

"Chỉ khi đưa Free ra ngoài chơi mới lái thôi." Anh nhẹ nhàng giải thích, rồi đưa điện thoại qua, "Giúp cậu sạc pin rồi đó."

Trình Lẫm Châu hừ lạnh một tiếng rồi nhận lấy, nhấn giữ nút nguồn, màn hình chờ mặc định hiện lên, yêu cầu nhập lại mật khẩu.

"Tôi không rõ nữa, có thể là sinh nhật cậu đó." Tống Căng Úc vừa khởi động xe vừa trả lời qua loa.

Trình Lẫm Châu nhập thử, vậy mà mở khóa thành công.

Thật hay giả vậy. Y mà lại đặt mật khẩu đơn giản như thế sao?

Chiếc điện thoại cũ ngoài công việc ra thì chẳng có nội dung gì. Trình Lẫm Châu lướt một lúc, rồi bâng quơ hỏi, "Sao hôm qua anh không nói, tôi với anh từng ký một bản hợp đồng bất bình đẳng?"

"Hả?"

"Thời hạn hôn nhân là ba năm. Sau ba năm, bất kỳ bên nào đề nghị ly hôn, bên còn lại đều phải đồng ý." Y lạnh lùng thuật lại, "Nhưng nếu ly hôn trong vòng ba năm, toàn bộ tài sản cá nhân của tôi sẽ thuộc về anh."

Tống Căng Úc ngẩn ra, đầu óc trống rỗng trong giây lát.

Qua gương chiếu hậu, Trình Lẫm Châu tựa lưng vào ghế, ngước mắt nhìn anh: "Tính toán sâu xa thật đấy."

"..." Ngón tay anh siết chặt lại, đôi mày thanh tú thực sự nhíu lại, anh nghiêm túc nhấn mạnh, "Tôi sẽ không đòi những thứ đó của cậu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!