Chương 28: (Vô Đề)

Tống Căng Úc không cho y hôn.

Anh cũng phớt lờ lời khẩn cầu của đối phương, nói anh hãy cười lên để lộ lúm đồng tiền một lần nữa. Anh khó chịu quay người đi, khẽ mắng: "Em gọi linh tinh gì đấy? Thích chị gái thì đi mà tìm con gái mà cưới, có cần anh giới thiệu cho không?"

"... Em xin lỗi." Trình Lẫm Châu biết mình lỡ lời, bèn nhẹ nhàng xoay vai anh lại, "Em không có ý đó."

Chính y cũng không hiểu tại sao mình lại nói vậy. Câu nói ấy như thể đã được diễn tập vô số lần, trở thành một phản xạ tự động, vừa rồi đầu óc trống rỗng, suy nghĩ hỗn loạn nên nó cứ thế buột miệng nói ra.

Tống Căng Úc liếc nhìn y, quan sát một hồi không thấy có gì bất thường, trong lòng mới hơi thả lỏng.

"Mau đi làm đi." Anh dời mắt đi, vờ như không có chuyện gì, "Trong tủ lạnh có một miếng bánh kem, là cái anh chụp cho em xem đó. Hôm qua anh quên ăn, em ăn hết đi."

"Được." Nhắc đến đây, Trình Lẫm Châu lại nhớ ra một chuyện khác.

"Món cháo cá lóc của quán Khương Ký bị làm sao à?" Y cúi xuống nhìn người vợ cũ của mình, đưa tay chỉ chỉ lên khóe mắt anh, "Em đút cho anh nửa bát mà nước mắt anh chảy ra còn nhiều hơn cháo, cứ như bị rò rỉ ấy."

"..."

Máu nóng dồn lên mặt, Tống Căng Úc cứng người, giơ chân đá y: "Liên quan gì tới em, anh không thích ăn thôi! Ai bảo em đi mua?"

"Biết rồi, biết rồi, cẩn thận đá trúng miệng vết thương." Trình Lẫm Châu lại bế bổng anh lên, xoay người bế xuống lầu, miệng lẩm bẩm, "Tính tình càng ngày càng nóng mà."

"Đến phòng vẽ." Tống Căng Úc không vui đáp lại, ôm lấy cổ y.

Ban công lớn bên ngoài phòng vẽ thông với vườn hoa sau nhà. Tống Căng Úc chỉ Trình Lẫm Châu đặt mình xuống chiếc ghế xích đu, rồi lại bảo y dời giá vẽ tới.

Anh ngẩn người nhìn bức tranh tối qua, Trình Lẫm Châu cũng đứng sau lưng anh, nghiêng đầu ngắm nhìn một lúc. Thấy bản thân cũng không hiểu gì mấy, y bèn vươn tay gạt lọn tóc mai bị gió thổi rối của anh.

"Tuy có lẽ là không phải, nhưng nếu anh ghét bát cháo đó là vì có liên quan đến em..."

Tống Căng Úc sững sờ, quay đầu lại. Ngón tay thon dài của y lướt qua gò má, rồi dừng lại trên khóe môi anh. Giọng nói của thanh niên trẻ tuổi trầm ấm, ánh mắt nhìn anh sâu thẳm mà sáng ngời.

"Thì không cần phải thế. Tai nạn xe là lỗi của tài xế xe tải, còn em chỉ va vào cái cây ven đường, mà cũng chỉ bị thương ở đầu. Biết đâu đó lại là vận may mà bát cháo kia mang lại."

"..." Lông mi Tống Căng Úc run rẩy, đôi môi khẽ mấp máy.

"Lúc anh cười lên trông đẹp lắm." Trình Lẫm Châu cúi đầu, lòng bàn tay hơi dùng sức, tạo ra một lúm đồng tiền nhỏ trên làn da mềm mại của vợ cũ.

"Em chỉ yêu chị gái xinh đẹp này thôi." Y thì thầm.....

Trình Lẫm Châu ra ngoài đi làm. Tống Căng Úc ngồi trên xích đu hình giỏ tre khẽ đung đưa. Những thanh tre phía trên va vào nhau lách cách, tầm mắt nhìn ra là một vườn hoa đẹp như tiên cảnh.

Tháng tư, phần lớn các loài hoa đều đã nở rộ, cây cối cành lá sum suê, xen kẽ với những đóa hoa đủ màu sắc. Một cơn gió khẽ thổi qua, tạo nên những gợn sóng rực rỡ. Hương cỏ cây từng đợt thoang thoảng đưa đến trước mặt, chỉ cần ngồi đây thôi cũng có thể cảm nhận được sức sống căng tràn.

Trình Lẫm Châu đã từng tỉ mỉ sắp đặt nơi này vì anh, để mỗi lần anh đến phòng vẽ đều có thể nhìn thấy. Y muốn dùng từng chi tiết nhỏ nhặt nhất để lay động anh, để tăng thêm sức nặng cho cán cân "hãy sống thật tốt" của anh.

Cả Free cũng là do y mang về. Người đó vốn chẳng thích chó, vậy mà một hôm đi làm về lại xách theo một cục lông nhỏ xíu mềm mại, mắt còn chưa mở ném cho anh, bảo là nhặt được ven đường, nếu anh không muốn nuôi thì vứt vào thùng rác.

"Anh nuôi." Tống Căng Úc ngồi xếp bằng trên cỏ, tay vẫn còn dính bùn, dùng lòng bàn tay ôm lấy cục bông đang giãy giụa vào lòng. Anh rất nhẹ, rất chậm rãi cọ mặt mình vào nó, rồi bị nó l**m cho ướt sũng cả mặt.

"Sao lại không nuôi chứ?" Anh nói, "Chúng ta đã kết hôn, cũng nên có một đứa con rồi."

Trình Lẫm Châu cười, ngồi xổm xuống xoa đầu chú chó nhỏ, giọng điệu trêu chọc, "Vậy cứ coi như nó là anh sinh cho em đi."

...

Y đã làm rất thành công.

Nếu là Tống Căng Úc của ngày xưa, ngay khoảnh khắc biết tin Trình Lẫm Châu gặp tai nạn, có lẽ anh đã hoàn toàn bị sự tự trách và sợ hãi nhấn chìm, thậm chí còn không có dũng khí để chờ bác sĩ thông báo y không sao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!