Chương 27: (Vô Đề)

Vóc người Tống Căng Úc trước giờ vẫn luôn mảnh khảnh, khó tăng cân mà cũng chẳng dễ luyện thành cơ bắp cuồn cuộn. Da thịt nơi tay chân áp sát vào khung xương, vòng eo và tứ chi thon gọn, không một chút mỡ thừa làm ảnh hưởng đến vẻ đẹp.

Còn những nơi đầy đặn hơn một chút thì lại vừa vặn, dẻo dai và đàn hồi, lớp da mỏng manh mềm mại. Chỉ cần chạm vào là có cảm giác như bị hút lấy, nhưng đồng thời lại có một lực đẩy nhẹ nhàng như muốn từ chối mà lại mời gọi, khơi dậy h*m m**n chiếm hữu nguyên thuỷ nhất của con người, thôi thúc người ta khai phá một chỗ đứng thuộc về mình ở nơi đây.

Lúc này, anh chủ động dâng hiến thân mình vào tay người chồng cũ, cổ áo và vạt áo hờ hững mở ra, ra chiều mặc cho đối phương sắp đặt. Anh cúi mắt nhìn y, những ngón tay lành lạnh khẽ lướt qua vết mẩn đỏ do dị ứng trên cổ y, nhẹ nhàng xoa dịu.

Trình Lẫm Châu cảm nhận rõ ràng dòng máu đang chảy xiết trong động mạch. Gân xanh nổi lên trên cổ đập rộn ràng dưới đầu ngón tay trắng như ngọc của anh, căng như dây đàn, chỉ chực chờ nổ tung lý trí thành từng mảnh vụn.

Nhưng y đã nói thì không nuốt lời, y không có hứng thú với chuyện này. Dù đã nhận ra mình rung động trước vợ cũ, dù cơ thể đã có phản ứng, y cũng hiếm khi bị những h*m m**n bản năng của giống đực chi phối.

Ngay từ đầu, y đã thấy anh quá gầy, quá nhẹ, ôm vào lòng mà cứ ngỡ chạm vào là sẽ vỡ tan. Y muốn anh da thịt đầy đặn hơn chút, muốn thấy mày mắt anh tươi cười. Ngay cả khi muốn hôn cũng phải thật nhẹ nhàng, lưu luyến và trân trọng.

Y tự nhận mình chưa từng yêu ai, vậy thì đây chính là mối tình đầu của y.

Thế nhưng, người vợ cũ này của y e rằng đã sớm dày dặn kinh nghiệm, sành sỏi mùi đời, không biết đã qua tay bao nhiêu gã đàn ông, có thể đón nhận sự âu yếm trong vòng tay của bất kỳ ai, chỉ cần tùy tiện v**t v* vài cái là đã dễ dàng đ*ng t*nh.

Trong mắt Tống Căng Úc, thứ tình yêu này của y có lẽ vừa ngu ngốc lại vừa nhàm chán. Nếu không phải có cái danh phận chồng cũ miễn cưỡng đường hoàng bước vào cuộc sống của anh, chắc chắn y sẽ giống như mấy cậu trai trẻ mới lớn, ôm một bụng nhiệt huyết đứng dưới lầu nhà người trong lòng mà theo đuổi, để rồi đợi đến nửa đêm lại thấy người ấy cùng gã đàn ông khác vui vẻ bên nhau, còn bị chê một câu "đồ vô dụng".

Cơn giận bốc lên, lực ở lòng bàn tay bất giác siết chặt hơn. Eo Tống Căng Úc hoàn toàn mềm nhũn, vốn còn có thể gắng gượng đứng dậy, nhưng giờ đây lại đổ sụp cả người mềm mại nằm lên đùi Trình Lẫm Châu, nép mình vào tay y.

Anh nhìn gương mặt điển trai nhưng u ám của người này ở cự ly gần, hàng mi khẽ run, hơi thở chậm lại, ngay cả n** m*m m** nhất cũng bất giác khẽ lay động.

Bỗng nhiên, bàn tay thô bạo kia buông ra. Trình Lẫm Châu cắn răng ngả người ra sau, bực bội đưa tay lên che mặt.

Y vậy mà lại chảy máu mũi!

Quỷ mới biết là do tức giận hay do bị câu dẫn.

"Sao thế?" Người vợ cũ cũng phát hiện ra, lo lắng nâng mặt y lên, chớp mắt hỏi, "Khó chịu lắm à? Có muốn đi khám bác sĩ không?"

Lời nói của anh rõ ràng là lời quan tâm, nhưng lọt vào tai Trình Lẫm Châu lại mang một ý nghĩa khác.

Em có được không vậy?

Không được thì đổi người khác.

Ngay giây tiếp theo, thân thể Tống Căng Úc lơ lửng trên không, bị y ném từ trên đùi xuống ghế sô pha. Trình Lẫm Châu cởi áo sơ mi lau máu mũi rồi quăng sang một bên.

Bên trong, y còn mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen, bó sát vào thân hình rắn chắc cường tráng, để lộ cơ bắp vai lưng cuồn cuộn như những dãy núi trập trùng.

Cúi xuống nhìn chằm chằm người vợ cũ không chớp mắt, ánh mắt Trình Lẫm Châu âm u: "Chẳng phải thợ sửa xe thì phải như thế này sao?"

Tống Căng Úc gật đầu tán thành.

Sau đó, anh bị y hung hăng cắn vào phần áo lỏng lẻo.

Trình Lẫm Châu ôm trọn anh vào lòng, vòng tay siết chặt quanh eo anh trông vô cùng vững chắc, làn da khỏe khoắn tương phản mạnh mẽ với vòng eo trắng nhợt và mảnh mai của Tống Căng Úc.

Mức độ này đã vượt quá giới hạn chịu đựng, vừa k*ch th*ch lại vừa đau, Tống Căng Úc nhanh chóng run rẩy rơi nước mắt.

"..." Anh r*n r* như muốn thương lượng, lời nói cũng không còn rõ ràng.

Trình Lẫm Châu nghe thấy, bèn đáp: "Không nhẹ được."

Thợ sửa xe thì làm sao mà dịu dàng cho được, cơ bụng tám múi rắn chắc vừa vặn đè lên một nơi nào đó.

Chẳng cần bất kỳ kỹ xảo nào. Thể lực tràn trề của tuổi trẻ chính là động lực tốt nhất.

Những giọt nước mắt của vợ cũ lúc này chẳng hề bi thương, gương mặt xinh đẹp ướt đẫm, đôi mắt quyến rũ như tơ như sương, đường nét mềm mại nhuốm màu diễm lệ, đẹp đến kinh người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!