Tiêu đề phụ: Cùng giường khác mộng
Cái tát vừa giáng xuống, Tống Căng Úc sững sờ hồi lâu.
Âm thanh ấy cứ vang vọng trong đầu anh, đầu ngón tay tê dại, cứng đờ cuộn chặt vào nhau. Anh không nỡ nhìn vào mắt Trình Lẫm Châu.
Anh chưa từng nghĩ mình sẽ ra tay đánh y như vậy.
Ngay cả với Tống Gia Hạo, người em trai bị anh đánh từ nhỏ đến lớn, anh cũng chưa bao giờ dùng tay tát vào mặt nó. Anh không muốn dùng cách thức làm tổn thương lòng tự trọng, thậm chí là sỉ nhục người khác như thế.
Tại sao, tại sao lại là Trình Lẫm Châu?
Nhưng người này đúng là đáng ăn đòn.
Sao y có thể nói ra những lời như vậy? Tại sao anh đã từ chối rõ ràng đến thế mà y vẫn không chịu buông tay? Nếu đã cho rằng anh ngoại tình trong hôn nhân, chẳng phải Trình đại tổng tài cao cao tại thượng nên dứt khoát vạch rõ giới hạn hay sao?
Lẽ nào thật sự phải đợi anh dắt đối tượng kết hôn phù hợp đến trước mặt, y mới chịu thôi?
Nghĩ đến đây, anh lại sôi máu.
Đây không phải là Trình Lẫm Châu mà anh từng biết. Chắc chắn vụ tai nạn xe đã làm hỏng não y rồi nên mới biến thành thế này.
"... Đi đi." Giọng anh nghẹn lại, từng chữ gần như bật ra theo hơi thở. "Tôi không muốn nói chuyện với cậu."
Qua khóe mắt, anh thấy người đang quỳ trên đất từ từ đứng dậy, ánh mắt nặng tựa ngàn cân đặt trên người anh. Đầu Tống Căng Úc bị áp lực đè nặng đến cúi gằm mặt, trông như một đóa hoa khô héo ướt sũng sau cơn mưa rào.
Ý gì đây?
Trình Lẫm Châu dùng ngón tay lướt nhẹ qua má mình, đôi mắt đen láy nhìn xoáy vào người vợ cũ, đáy mắt ánh lên một nét trào phúng.
Người này tát y một cái, rồi lại tự mình ấm ức tủi thân, là sợ y đánh trả hay sao?
Còn cái giọng điệu này nữa, nghe chẳng giống từ chối mà như đang hờn dỗi chuyện gì khác, thậm chí còn mang vài phần trách móc.
Trải nghiệm này thật sự mới mẻ.
Trình Lẫm Châu cười lạnh, đưa bàn tay ấm áp thô ráp ấn vào cổ áo ngủ rồi luồn vào bên trong, dứt khoát kéo vạt áo ngủ của vợ cũ ra, để cơ thể anh lộ ra trong không khí.
Tống Căng Úc run lên một cái, nhưng vẫn ngồi yên không nhúc nhích.
Anh thà rằng đối phương làm chuyện gì đó quá đáng hơn.
Trình Lẫm Châu vốn định lột hết đồ để dọa anh, nhưng khi nhìn thấy bờ vai gầy mảnh mai, thanh tú kia thì liền khựng lại — làn da của vợ cũ trắng ngần mịn màng tựa như sứ, toát lên vẻ quyến rũ mê người được thời gian gọt giũa.
Chiếc áo ngủ rộng thùng thình trễ xuống tận khuỷu tay, lấp ló đường cong mềm mại trắng như tuyết và một điểm hồng phớt tô điểm trên đó.
"..."
Ngón tay và biểu cảm đều cứng đờ, Trình Lẫm Châu đột ngột xoay người, lấy một bộ đồ ngủ từ trong tủ rồi ném lên người vợ cũ.
"Thay đồ. Ngủ đi." Y nói, giọng khô khốc.
Vợ cũ vẫn cúi đầu không nói, lọn tóc mềm mại rủ xuống bờ vai và cần cổ tr*n tr**, ngay cả độ cong cũng vô cùng gợi cảm.
Trình Lẫm Châu hít một hơi thật sâu, giọng khàn đi đầy uy h**p, dù thực chất ánh mắt y chẳng dám nhìn vào nơi đó: "Muốn tôi thay giúp anh đúng không?"
Tống Căng Úc lặng lẽ ôm bộ đồ ngủ vào lòng.
Cửa phòng đóng lại, Trình Lẫm Châu đã bước ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!