Chương 20: (Vô Đề)

Chử Dật Kiệt lúc này đang cực kỳ phiền muộn.

Tuy trình độ của hắn không ra gì, lại còn hơi cay cú khi thua, nhưng hắn thật sự muốn đến đây để chơi tennis!

Thế nhưng!

Trình Lẫm Châu căn bản không cho hắn đỡ bóng!

Những quả bóng Tống Căng Úc đánh qua! Một! Quả! Cũng! Không! Cho hắn đỡ!

Có cần phải vậy không đại ca, đó là quả bóng chứ có phải nụ hôn gió đâu, cậu độc chiếm làm gì chứ? Chử Dật Kiệt hắn đây, mày rậm mắt to, có thể là loại người có suy nghĩ không an phận với chị dâu sao?

Tên này còn xấu tính kinh khủng, mặt mày thản nhiên vung vợt lia trái lia phải, nhìn Tống Căng Úc phải chạy tới chạy lui ở những điểm hiểm hóc để đỡ bóng, thậm chí còn đút tay phải vào túi quần.

À đúng rồi, y không thuận tay trái, nhưng hiện tại lại đang cầm vợt bằng tay trái.

Đúng là một người mạnh mẽ.

Hành hạ vợ mình thì có cảm giác thành tựu lắm à?

Chử Dật Kiệt liếc nhìn sang phía đối diện, khuôn mặt Tống Căng Úc đã ửng đỏ vì vận động mạnh, đuôi ngựa cũng tung lên rối bời, vài sợi tóc bết dính trên má.

Da anh trắng và gần như không có lông, cánh tay và cẳng chân phủ một lớp mồ hôi mỏng, dưới ánh đèn lấp lánh như những mảnh kim cương nhỏ..... Chử Dật Kiệt xoa xoa mũi.

Thôi được rồi, có lẽ đúng là rất có cảm giác thành tựu thật.

"Có mệt không, nghỉ một lát nhé?"

Bên này, Trình Lẫm Châu chậm rãi lên tiếng.

Tống Căng Úc không để ý đến y, mím môi vung vợt thật mạnh, trả lại một quả bóng có góc độ hiểm hóc.

Nhưng anh đã tiêu hao quá nhiều sức lực, lực đánh không đủ mạnh, trong mắt đối phương chẳng khác nào một cú cào bất ngờ của mèo con.

"Người bên cạnh kia, sao không giúp anh? Cứ để một mình anh đỡ à?" Trình Lẫm Châu thu hẹp phạm vi khống chế bóng, giúp anh đỡ bóng dễ dàng hơn một chút, "Tìm đâu ra thứ vô dụng vậy. Quả bóng đơn giản như thế mà cũng không đỡ nổi."

Tầm mắt y thậm chí còn không thèm liếc về phía Ổ Tử Diệp, căn bản không coi cậu ta ra gì.

Má Tống Căng Úc phồng lên, anh thở ra một hơi thật dài, rồi ngước mắt nhìn đối phương: "Ai nói cậu ấy không đỡ được? Chỉ là tôi không muốn để cậu ấy mệt thôi."

Sắc mặt Trình Lẫm Châu tối sầm lại, y đổi vợt sang tay thuận, vung một cú thật mạnh về phía Ổ Tử Diệp —

Quả tennis như một viên đạn pháo xẹt qua tai Tống Căng Úc, tiếng xé gió rít vang lên rõ ràng.

Ổ Tử Diệp đã dùng thực tế để chứng minh rằng cậu ta không đỡ nổi. Quả tennis đập thẳng vào sống mũi, cậu ta lùi lại hai bước, kính cũng rơi xuống.

Tiếp theo, máu mũi đỏ tươi chói mắt nhỏ từng giọt xuống mặt sân.

"Ái chà!" Trâu Dĩ Dung không nhìn nổi nữa, nhăn mặt lại, "Ác quá rồi đấy. Trình Lẫm Châu trước đây đâu có hung hăng như vậy, so đo với một thằng nhóc ranh làm gì chứ."

Hai người đó quả nhiên là đang cãi nhau rồi.

Hứa Hâm Dương lại chẳng hề có chút đồng tình nào với Ổ Tử Diệp: "Tự chuốc lấy."

Trình Quân Triết cũng không cảm thấy có vấn đề gì, tình địch đã nhảy nhót đến tận trước mắt, muốn đè bẹp chết đối phương cũng là điều hợp tình hợp lý.

Trước đây không hung hăng có lẽ là do đang đeo mặt nạ trước mặt bạn bè của Tống Căng Úc, mất trí nhớ vừa hay lại là cơ hội để xé bỏ lớp ngụy trang đó, để lộ ra bản tính thật sự.

Nghĩ vậy, hắn bình tĩnh đứng dậy, gọi nhân viên y tế của sân tennis.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!