Chương 2: (Vô Đề)

Trình Lẫm Châu mất trí nhớ.

Hơn nữa còn muốn ly hôn với anh.

Tống Căng Úc lặng lẽ ngồi tại chỗ, cố gắng tiêu hóa sự thật này.

Người bên cạnh đã ngắt điện thoại, vẻ mặt khó chịu phủi đi mấy sợi lông chó dính trên bộ vest đắt tiền — lát nữa y còn phải đến công ty lộ diện, dằn mặt mấy kẻ gần đây đang rục rịch, dính lông chó lên người thì còn ra thể thống gì.

"Em không nhớ gì cả?" Tống Căng Úc lấy cây lăn bụi trong hộc đồ ở ghế sau ném qua, người dựa vào cửa xe, lồng ngực hơi trũng xuống, "Hay là chỉ quên mỗi anh thôi?"

Hỏi xong anh cảm thấy hơi chua chát. Nhưng nhìn dáng vẻ xử lý công việc thành thạo của đối phương lại chẳng giống người mất trí nhớ chút nào, đúng là càng giống một gã tra nam tùy tiện tìm cớ để đòi ly hôn hơn.

Trình Lẫm Châu cầm cây lăn bụi nhìn một lúc, rồi liếc mắt sang bên cạnh: "Chuyện này quan trọng lắm sao?"

Tống Căng Úc không biết. Thậm chí anh còn không biết việc mất trí nhớ đối với vụ tai nạn này là chuyện tốt hay chuyện xấu. Hai tháng qua anh hiếm khi nhận được tin tức từ y, chỉ nghe nói không có gì đáng ngại, không cần phẫu thuật mở hộp sọ, chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian.

Anh đã nghĩ do người nhà họ Trình ở Nhật xa xôi nên lơ là việc liên lạc với anh, không ngờ lại xảy ra biến cố như vậy.

"Còn cục máu bầm nào chưa tan hết sao?" Tống Căng Úc lại cúi người qua, muốn xem trên đầu đối phương có vết thương nào khác không.

Tay anh lại một lần nữa bị gạt ra.

Da Tống Căng Úc rất trắng, mu bàn tay nhanh chóng ửng lên một vệt đỏ nhạt.

Cảm giác thật mới mẻ.

Anh nhìn chằm chằm vào vết đỏ, rồi rụt tay lại giấu vào trong ống tay áo len rộng.

"Mấy chuyện này không liên quan đến anh." Trình Lẫm Châu rõ ràng rất khó chịu khi bị người khác đến gần, y nghiêng người đi, nói thẳng: "Trả lời tôi mấy câu hỏi."

Tống Căng Úc một lần nữa ngước mắt nhìn y.

"Anh lớn hơn tôi chín tuổi, tôi vừa tròn 20 đã đăng ký kết hôn với anh."

"Ừ."

"Nóng lòng quá nhỉ?" Trình Lẫm Châu khẽ "chậc" một tiếng.

"..." Đang nói anh đấy à?

"Hôn ước này là do mười mấy năm trước, ba anh và ba tôi tự ý quyết định."

Tống Căng Úc nhíu mày, nhưng không phủ nhận.

Trình Lẫm Châu tiếp tục câu hỏi, giọng nói lạnh đi: "Vị hôn phu ban đầu của anh là anh trai tôi, sau khi anh ấy qua đời ngoài ý muốn mới đổi thành tôi, sau đó tôi thành chồng anh."

Hàng mi dài của Tống Căng Úc khẽ run, rồi lại cụp xuống: "...Ừ."

Đối phương cười khẩy một tiếng.

Bất cứ ai nghe xong cũng sẽ cảm thấy nực cười. Cha của Tống Căng Úc là quản lý cấp cao của Trình thị, gia thế so với nhà họ Trình rõ ràng là trèo cao. Hai người họ lại hôn nhân đồng giới, không thể sinh con, tuổi tác còn lớn hơn không ít, chưa kể còn có cái tiền đề hoang đường kia.

Trình Lẫm Châu cụp mắt, ánh nhìn dừng trên gương mặt như đang ngủ của người trước mặt, trong lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ.

Cái biểu cảm gì đây? Làm như mình đang bắt nạt anh ta vậy.

Y hơi cúi người, một tay đặt lên lưng ghế lái trước mặt Tống Căng Úc, giọng điệu không chút gợn sóng: "Sau khi kết hôn, chúng ta đã từng có quan hệ thể xác chưa?"

Tống Căng Úc giật mình: "Em hỏi cái này để làm gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!