Mặc dù Tống Căng Úc đã hành động rất nhanh, đóng sập ngăn tủ đầu giường lại trước khi Trình Lẫm Châu đến gần, nhưng tình huống lúc này vẫn khiến anh vô cùng khó xử và xấu hổ.
Anh đang nằm sấp trên giường với tư thế không mấy nhã nhặn, vai vươn ra khỏi mép giường, một tay lơ lửng giữa không trung, sắc mặt ửng hồng, hơi thở dồn dập, thậm chí không thể xoay người lại...
Trong tầm mắt, đôi dép lê màu đen dừng lại bên mép giường, hồi lâu không nhúc nhích, người cũng không lên tiếng.
Tên nhóc này còn muốn làm gì nữa vậy?
Y không nói, Tống Căng Úc cũng không nói, anh vẫn duy trì tư thế nằm sấp, di chuyển tầm mắt lên trên, từ đôi chân thon dài của đối phương đến bàn tay buông thõng bên người, vẫn còn hằn rõ gân xanh.
Sao vậy, vẫn còn tức giận à?
Anh không lo Trình Lẫm Châu sẽ đấm mình, nhưng nếu lại giống như vừa rồi...
Ý nghĩ vừa xuất hiện thoáng qua trong đầu, bàn tay kia đã giơ lên – Tống Căng Úc theo phản xạ mà lùi lại một đoạn, giống như một con cá đang quẫy mình, làm cho ga giường cũng bị cọ đến nhăn nhúm.
Trình Lẫm Châu: "..."
Ngón tay y siết chặt, như đang cố kìm nén cơn giận, một lát sau, một giọng nói khàn khàn vang lên trên đỉnh đầu.
"Máy sấy."
...
Cái gì?
Tống Căng Úc có chút ngơ ngẩn, rõ ràng là hai cảm xúc khác nhau một trời một vực, nhưng hai giọng nói lại chồng chéo lên nhau bên tai anh. Anh không thể tin được mà ngẩng đầu lên.
Sắc mặt Trình Lẫm Châu rất tệ, y không nhìn thẳng vào anh. Không nhận được câu trả lời, y liền tự mình tìm máy sấy rồi lại gần, cắm điện một cách khá mạnh, nhấn nút khởi động, rồi cúi xuống sấy tóc cho anh.
Tiếng ù ù của máy sấy tóc bao trùm mọi âm thanh khác, khiến dòng suy nghĩ của cả hai bị đình trệ, ném họ vào một khoảng không cách biệt cô lập.
Tống Căng Úc úp mặt xuống nằm nhoài ra mép giường, mái tóc dài buông xoã, ngón tay túm chặt ga giường. Chỉ khi Trình Lẫm Châu định lật mặt anh lại, anh mới lung tung đẩy hai cái để tỏ vẻ kháng nghị, còn không cẩn thận tát vào khuôn mặt tuấn tú của đối phương.
Mặt Trình Lẫm Châu càng đen hơn.
Không còn cách nào khác, y đành phải ngồi xổm xuống, sấy phần tóc mái cho anh từ dưới lên trên. Một tay kia che trên trán anh, tránh để gió thổi vào mắt và mặt. Những ngọn tóc tơ ở chân tóc nhanh chóng trở nên bồng bềnh, mềm mại cọ vào ngón tay, Trình Lẫm Châu thuận thế luồn vào trong, lướt qua da đầu mềm mại.
Y quá mức chuyên chú, không nhận ra động tác của mình lại dịu dàng, quyến luyến và thành thạo đến thế.
Tóc của Tống Căng Úc vừa dày lại vừa dài, sấy hơn nửa ngày mới khô được bảy, tám phần. Khi tiếng máy sấy ồn ào dừng lại, anh lại có chút căng thẳng, dùng khóe mắt quan sát động tác của Trình Lẫm Châu, thấy y đưa tay về phía tủ đầu giường –
"Cậu làm gì đấy?" Anh cảnh giác ngăn lại, hai ngón tay vừa hay câu lấy dây đồng hồ của đối phương.
Trông như đang làm nũng.
Trình Lẫm Châu liếc qua bàn tay như ngó sen đó, không nhúc nhích, chỉ tay sang bên cạnh, "Kia không phải là tinh dầu dưỡng tóc sao?"
Tống Căng Úc buông y ra, rồi lại lặng lẽ bò về mép giường, giọng nói nghèn nghẹn: "Ngay cả cái này cậu cũng biết à?" Chẳng lẽ thật sự đã từng đi làm thêm ở tiệm làm tóc sao.
Trình Lẫm Châu lạnh nhạt nói: "Đã xem qua hướng dẫn chăm sóc lông chó."
"..." Hình như cũng không khác nhau lắm nhỉ.
Tinh dầu cùng bộ với dầu gội và dầu xả, có mùi vải và hoa hồng ngọt ngào, thanh mát, rất cao cấp, không hề nồng. Khi hòa quyện với mùi nước hoa nam trên người Trình Lẫm Châu, nó giống như một dải lụa mềm mại rơi xuống đáy biển xanh thẳm, xoáy tròn, phiêu diêu trong cung điện pha lê.
Tống Căng Úc đã buồn ngủ, anh đổi tư thế, hai tay đan vào nhau đặt dưới đầu, cơ thể dần thả lỏng.
Bắp chân trắng nõn, thon dài lộ ra dưới lớp áo choàng tắm, lòng bàn chân ửng hồng mềm mại xinh đẹp, mái tóc dài xõa tung trên vai và lưng, trông óng mượt như lụa sau khi được chăm sóc tỉ mỉ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!