Bất cứ ai cũng có thể nhận ra những màn trình diễn của Chúc Vũ ở nửa sau càng thêm bùng nổ hơn.
Vốn là một chàng trai có hình tượng lạnh lùng kiêu ngạo, đột nhiên lại bắt đầu cười nhiều hơn, hát tình ca cũng cười, rap cũng cười, còn liên tục vẫy tay với khán giả dưới sân khấu, biến thành một chàng trai ngốc nghếch, đẹp trai và vui vẻ.
Tuy nhiên, điều đó không ảnh hưởng đến chất lượng buổi biểu diễn, trải nghiệm còn mới mẻ và thú vị, khán giả bên dưới cũng theo đó mà cuồng nhiệt, cả sân vận động hóa thành một sàn nhảy disco khổng lồ. Phản ứng trên mạng cũng rất sôi nổi, fan sự nghiệp thẳng thắn hô hào rằng con trai cưng của họ cuối cùng cũng biết chiều fan rồi.
Nếu đã bị nhìn thấy, Tống Căng Úc cũng không trốn tránh, sau khi kết thúc liền đi thẳng vào hậu trường.
"Anh!"
Tống Gia Hạo vừa tẩy trang xong, trên người vẫn còn đeo lỉnh kỉnh một đống phụ kiện sân khấu, đã xông tới ôm Tống Căng Úc xoay một vòng, rồi đặt anh lên bàn trang điểm, vùi đầu vào cổ anh cọ tới cọ lui làm nũng.
"Anh anh anh anh anh..."
Nhân viên công tác đã quá quen với cảnh này.
Ai cũng biết đại minh tinh Chúc Vũ là một kẻ cuồng anh trai hạng nặng.
Khi đi show thì nói quan trọng nhất trên thế giới là tình thân, người cậu thích nhất là anh trai, lý tưởng là kiếm thật nhiều tiền để đưa anh trai đi du lịch vòng quanh thế giới.
Mỗi ngày dù bận đến đâu cũng phải gửi cho anh trai một đống tin nhắn, người ta trả lời một trong mười tin là cậu đã có thể vui vẻ đến mức đánh một bài quyền trong xe bảo mẫu.
Đúng là thần kinh.
Tống Căng Úc cũng đã quen, anh hờ hững răn dạy: "Chững chạc một chút, trông còn ra cái thể thống gì."
Nhưng tay thì lại thuần thục giúp cậu tháo trang sức, rồi nhận lấy miếng bông tẩy trang từ chuyên viên trang điểm, lau đi phần kẻ mắt chưa được lau sạch.
"Bạn trai mới của anh cũng chững chạc thật đấy nhỉ?" Tống Gia Hạo vẫn giữ nguyên tư thế nửa đứng nửa ngồi đó, ngẩng đầu lên để anh lau, mở một mắt nói một cách mỉa mai, "Người đâu rồi? Bị anh đuổi về rồi à? Ngoan ngoãn thật đấy."
"Đó là học sinh của anh." Tống Căng Úc lạnh lùng liếc nhìn cậu, ra hiệu không được nói nhảm, "Cậu nhóc đó rất thông minh, chắc chắn đã nhìn ra anh và em quen nhau."
Tống Gia Hạo không bận tâm đến chuyện này, chỉ là một kẻ qua đường mà thôi, anh trai muốn chơi thì cứ chơi.
Nhưng việc chèn ép Trình Lẫm Châu thì nhất định phải làm.
"Anh định bỏ tên họ Trình đó để bắt đầu một mùa xuân thứ hai à?"
"Em nói trước là em ủng hộ một vạn lần nhé!" Cậu nhéo vào vòng eo không một chút mỡ thừa của anh trai, đau lòng muốn chết, "Đồ vô dụng, nuôi anh gầy đi rồi."
Cũng chẳng thèm quan tâm đến việc những thứ đó vốn là do ai đã vất vả nuôi dưỡng nên.
Tống Căng Úc gạt tay Tổng Gia Hạo ra, chuyển chủ đề, rồi đưa tờ giấy ký họa cho cậu: "Quà cho em."
Tống Gia Hạo mừng như điên, lập tức quét ảnh để đặt làm ảnh đại diện mới, còn đăng một bài Weibo với biểu cảm kính râm đắc ý.
"Anh trai, lát nữa em đưa anh về nhà được không?"
Sau khi thu dọn xong và thay lại đồ thường ngày, Tống Gia Hạo đề nghị.
"Em muốn làm gì?" Tống Căng Úc theo phản xạ mà cảnh giác, sau đó nhớ ra điều gì đó, "Em ấy đi công tác rồi."
"Vậy anh đến chỗ em ở đi, em muốn ngủ cùng anh trai."
Lời này vừa thốt ra, ngay cả trợ lý sinh hoạt đã quá quen với bộ dạng lạnh tanh của cậu cũng phải kinh ngạc nhìn qua.
Vừa hay nhìn thấy người đàn ông tóc dài tháo mũ xuống, không chút lưu tình mà tát vào miệng của ngôi sao ca nhạc lớn.
Bốp. Một cái tát thật mạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!