Chương 15: (Vô Đề)

Hoàng hôn buông xuống. Bầu trời bị ánh chiều tà nhuộm thành những vệt mây.

Xe của Tống Căng Úc dừng bên lề đường ngoài cổng trường, ngón tay anh lại ấn vào cổ họng, cảm giác khô khốc còn dữ dội hơn lần trước, anh theo bản năng đưa tay ra sờ hộc đựng đồ phía trước ghế phụ.

Không sờ thấy gì cả. Anh nhớ ra đây không phải là chiếc Beetle, hơn nữa kẹo m*t của anh chỉ còn hai que, cũng không có chỗ nào để mua thêm.

"Tống Căng Vũ, con có đang nghe ba nói không đấy?" Giọng nói bất mãn của Tống Thành Chương truyền ra từ điện thoại, "Ba bảo con giúp nhị thiếu gia hồi phục trí nhớ, con lại đi nói với nó chuyện đại học làm gì? Đại học của con thì có liên quan gì đến nó?"

Tống Căng Úc "ừm" một tiếng tỏ vẻ đang nghe, rồi ôn hòa trả lời: "Không có ạ."

Tống Thành Chương tiếp tục trách cứ: "Chuyện đã qua lâu như vậy rồi, bây giờ con nói lại thì có ích gì? Chẳng lẽ con còn mong có thể vào Trình thị làm việc sao?" Ông nói với giọng điệu hận không thể rèn sắt thành thép, "Lúc trước nếu nghe lời ba ở lại Giang Thành, chẳng phải muốn làm gì thì làm nấy rồi sao?"

Lần này Tống Căng Úc không trả lời.

Thành phố A và Giang Thành một bên phía bắc, một bên phía nam, cách nhau khá xa. Rời nhà đi học ở đại học A là quyết định đầu tiên anh làm theo ý mình, lén lút giấu diếm rất nhiều người. Đáng tiếc cuối cùng vẫn không thể ở lại nơi đó.

Không lâu sau đó, anh lại ra nước ngoài học nghệ thuật. Đó là những năm tháng anh đã sống hết mình, mang tâm thái trả thù, sống một cuộc đời buông thả, chẳng lên lớp được mấy buổi, chỉ vác theo sổ vẽ và màu đi khắp thế giới.

Núi tuyết, sa mạc, rừng mưa nhiệt đới, thảo nguyên châu Phi... trừ biển ra thì gần như nơi nào anh cũng đã đi qua. Anh chơi đủ các môn thể thao mạo hiểm, trượt tuyết, nhảy dù, leo núi, đua xe, từng gặp tuyết lở và động đất, ăn nhầm đồ bị ngộ độc, giữa đêm bị thú dữ vây quanh lều trại. Rất nhiều lần suýt mất mạng, nhưng lại bằng một cách thần kỳ nào đó mà thoát hiểm.

Ấn tượng sâu sắc nhất là một lần trượt tuyết dã ngoại bị ngã bất tỉnh, toàn thân anh đau nhức nằm trên nền tuyết không thể cử động. Không biết là người dân gần đó hay là một du khách tình cờ đi ngang qua giống anh, đã kịp thời khiêng anh từ trên núi xuống, đưa vào bệnh viện.

Đối phương làm việc tốt không lưu lại tên, Tống Căng Úc không thể có được thông tin của ân nhân cứu mạng, chỉ mang máng nhớ đó là một người đàn ông rất trẻ, khi bế anh từ trên nền tuyết lên, tiếng th* d*c có chút run rẩy.

Sau lần đó, anh đã thu liễm hơn rất nhiều, cố gắng "trân trọng sinh mệnh".

Anh cũng xác định từ trước rằng bản thân sẽ bắt đầu một mối tình với người phù hợp gặp trên đường – nắm tay, ôm, hôn, cùng nhau trải nghiệm những phong cảnh khác nhau, mơ mộng về một cuộc sống như người bản địa, sau đó khi chuyến đi kết thúc thì sẽ dứt khoát chia tay.

Những điều đó, đều không liên quan đến Trình Lẫm Châu.

Cho đến khoảng bốn năm trước. Ở nước F.....

Trong một quán bar tối tăm, mờ ảo, không khí lơ lửng mùi cồn và hương thơm nhàn nhạt, tiếng trống dồn dập che lấp phần lớn tiếng người.

Tống Căng Úc ngồi nghiêng ngả trước quầy bar, ly rượu được pha chế tỉ mỉ vừa xong đã bị người khác giật lấy, thô lỗ rót vào cổ họng, anh chỉ có thể cắn một quả ô liu trơ trọi.

"Ba tháng rồi, cậu nên cho tôi một câu trả lời đi chứ." Người đàn ông lai tóc nâu mắt xanh đặt mạnh ly Martini xuống, ngẩng đầu, thở ra một hơi, "Tôi chưa bao giờ theo đuổi ai lâu như vậy."

"Tôi đã nói rồi, không yêu đương với bạn học." Tống Căng Úc nhai quả ô liu giòn tan, vị chát làm anh nhăn mặt, "Nếu cậu muốn uống rượu tôi sẽ mời, đua xe cũng được, còn lại thì thôi."

"Tôi có vị hôn phu rồi." Anh đưa tay trái ra cho đối phương xem ngón áp út của mình, trên đó có một chiếc nhẫn trơn, "— Nhìn đi."

Người kia cười lạnh: "Vị hôn phu của cậu có biết cậu đi ngủ với đàn ông khắp thế giới không?"

Tống Căng Úc không để tâm.

Thứ nhất, anh chưa từng ngủ với bất kỳ người nào, thứ hai, Trình Đình Tranh thật sự biết. Nhưng người này quá vô lễ, anh lười phải đôi co với hắn.

"Không uống thì thôi." Tống Căng Úc nhổ hạt ô liu vào chiếc ly rỗng. Vì quá khó ăn nên anh còn khẽ ọe một tiếng.

"Đồ lẳng lơ."

Hành động đó không biết đã k*ch th*ch dây thần kinh nào của người bên cạnh, một câu chửi th* t*c vang lên.

Tống Căng Úc nhíu mày nhìn qua.

"Tôi không có kiên nhẫn để chơi mấy trò nhàm chán đó với cậu nữa." Đối phương hoàn toàn xé bỏ mặt nạ, đáy mắt nhìn chằm chằm vào anh hiện lên những cảm xúc phẫn nộ dữ dội, "Hôm nay tôi đến đây là để ngủ với cậu, còn nhất định phải ngủ cho bằng được."

Tống Căng Úc yên lặng lắng nghe, ngón tay đặt bên trong quầy bar duỗi ra, người pha chế lặng lẽ đặt một chai bia đã lật ngược lên tay anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!