Chương 14: (Vô Đề)

Ngày hôm sau, Tống Căng Úc lại thức dậy muộn.

Rửa mặt đánh răng xong, anh vừa bước ra khỏi phòng ngủ, bước chân đã dừng lại trên cầu thang xoắn ốc, nhìn chằm chằm về phía người đang ngồi ở bàn ăn.

Trình Lẫm Châu hôm nay ăn mặc rất chỉnh tề, vest, cà vạt, tóc rẽ ngôi vuốt ngược, những đường nét sắc sảo trên khuôn mặt đều lộ rõ, bao gồm cả vết sẹo do tai nạn xe hơi để lại trên cung mày bên phải.

Một cánh tay y vắt trên lưng ghế, đang gọi điện thoại, vẻ mặt lộ rõ sự thiếu kiên nhẫn. Tống Căng Úc nghe thấy y nói: "Bảo bọn họ chờ."

Cuộc gọi kết thúc, y ngước mắt lên nhìn thấy Tống Căng Úc, ném điện thoại sang một bên, dùng ánh mắt ra hiệu cho anh lại gần.

Tống Căng Úc chậm rãi đi qua, nhưng không ngồi xuống: "... Cậu về tối qua à?"

"Sáng nay."

"Sáng nay về làm gì?"

Thật sự coi việc giám sát anh ăn cơm là một nhiệm vụ sao? Tập đoàn Trình thị vẫn chưa đóng cửa mà.

Trình Lẫm Châu không trả lời, y vươn tay mở một chiếc hộp cơm có in logo của một quán ăn sáng, hương thơm nóng hổi của thức ăn xộc vào mũi.

"Không bỏ hành. Dì Điền nói anh thích ăn."

Cúi mắt nhìn nước dùng trong veo và những viên hoành thánh nhỏ trôi nổi như mây, hàng mi Tống Căng Úc không động, giọng nói trầm xuống: "Tôi không muốn ăn."

Trình Lẫm Châu ngạc nhiên nhướng mày, cũng không tức giận, y đậy nắp hộp lại rồi đẩy sang một bên: "Vậy anh ăn thứ khác."

Tống Căng Úc tiếp tục lạnh mặt: "Tôi không ăn gì cả." Nói rồi liền đi về phía phòng vẽ.

"Đứng lại."

Trình Lẫm Châu gọi anh, nhưng anh không quay đầu lại.

Cổ tay anh nhanh chóng bị nắm lấy từ phía sau, vai bên kia cũng bị bàn tay của đối phương giữ chặt. Tống Căng Úc biết rõ sức lực của mình không thể so với người này, nên đứng yên mặc cho y xoay sở.

"Anh đang giận à?" Trình Lẫm Châu xoay người anh lại, đôi mày kiếm khẽ nhíu lại, "Tôi đắc tội với anh khi nào?"

Trước khi đi công tác vẫn còn ổn mà, lúc gửi ảnh qua cũng không thấy có gì không vui.

"Vì tôi chuyển tiền cho anh à?" Y cố gắng nghiền ngẫm tâm tư của người vợ cũ này, giọng điệu có chút cứng nhắc, "Anh cảm thấy tôi làm tổn thương lòng tự trọng của anh? Cái đó, là thu nhập lao động hợp pháp, tôi chân thành muốn mua... bánh quy cho chó của anh."

"..."

Đang nói cái gì vậy?

Đối mặt với một người từng vì lợi ích mà kết hôn với y, ở trong nhà của y, còn đang livestream kiếm tiền, vậy mà Trình Lẫm Châu lại cảm thấy bản thân cho đi nhiều tiền, khiến người ta tức giận sao?

Đừng như vậy, được không?

Trong lúc tâm trí hoảng hốt, bàn tay ấm áp khô ráo trên vai anh di chuyển ra sau gáy, nắm lấy, hơi dùng sức muốn anh ngẩng mặt lên.

Tống Căng Úc khẽ run, hàng mi dài run rẩy.

Làn da của vợ cũ quá trắng, gần như trong suốt, những mạch máu xanh tím dưới mắt đều hiện rõ mồn một, tựa như những đường nứt tự nhiên trên món đồ sứ cổ. Trình Lẫm Châu bất giác nới lỏng lực tay, đồng thời, lòng bàn tay phải của y chạm phải một chỗ gồ ghề trên cổ tay anh.

Y nghiêng đầu định xem xét thì người trước mặt đột nhiên dùng sức giãy giụa, y nhất thời không để ý nên bị thoát ra.

"Cậu không đắc tội với tôi." Tống Căng Úc lùi lại hai bước để giữ khoảng cách, cánh tay buông thõng, "Tôi chỉ là không muốn mỗi sáng sớm đều nhìn thấy cậu, cũng không thích ăn cơm cùng cậu. Chúng ta vốn không thân, cậu không biết sao?"

Đôi mày đen láy tối đi, vẻ mặt Trình Lẫm Châu khi không biểu cảm trông có vẻ lười biếng, đó là điềm báo của một cơn giận thực sự:"Không thân?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!