Chương 12: (Vô Đề)

Công việc kết thúc đã gần rạng sáng.

Trình Lẫm Châu nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn lái xe một tiếng đồng hồ để trở về biệt thự. Đẩy cửa ra, chiếc đèn bàn đặt dưới đất bên cạnh sofa phòng khách vẫn đang sáng, bên ngoài cửa kính ban công, chú chó Alaska đang ngủ thành hình chữ X trong chiếc ổ hình con tàu.

Ánh đèn mờ ảo, dịu nhẹ chiếu vào võng mạc, trái tim không lý do mà hẫng một nhịp, rồi ngưng lại trong giây lát. Cùng lúc đó, sự bực bội đã chất chứa trong lồng ngực cả ngày bùng lên, gấp gáp chờ được giải tỏa.

Cởi áo vest ném ở huyền quan, Trình Lẫm Châu kéo lỏng cà vạt, đi về phía quầy rượu. Y đi ngang qua bàn trà, cũng không thèm liếc mắt, đôi dép lê cứ thế bị một con cá mập bông cản đường. Đồng tử Trình Lẫm Châu co rút lại, mất trọng tâm, một đầu gối khuỵu xuống đất, tay chống lên sofa để giữ thăng bằng cho cơ thể đang nghiêng ngả, suýt chút nữa đã đè lên vệt trắng trên tấm thảm.

"..."

Người đang ngủ cảm nhận được động tĩnh, lẩm bẩm trở mình, chân dịch ra khỏi đôi dép lê hình cá mập, co người lại. Hơi thở rất nhanh đã trở lại đều đặn.

Trình Lẫm Châu giữ nguyên tư thế nửa treo lơ lửng đó với vẻ mặt vô cảm.

Một lúc lâu sau, y mới cúi mắt xuống.

Nửa bên mặt của người vợ trước lộ ra, bị cánh tay đè lên hằn một vệt đỏ, trên làn da trắng như tuyết trông đặc biệt nổi bật. Mái tóc hơi xoăn xõa tung bên dưới thân, tựa như rong biển mềm mại, tươi tốt, men theo bờ vai và cổ duyên dáng chui vào trong cổ áo ngủ rộng thùng thình.

Ngay cả khi ngủ, vẻ mặt anh cũng như đang cau mày, ánh sáng u ám tựa như một lớp voan thấm đẫm ưu phiền, nhẹ nhàng phủ lên khuôn mặt đẹp như tranh vẽ của anh.

Những ngón tay đang ấn trên sofa chợt siết chặt lại, sự bực bội kia chẳng những không hề thuyên giảm, mà ngọn lửa còn bùng cháy dữ dội hơn.

Trình Lẫm Châu "đùng" một cái đứng dậy, đi đến quầy rượu tùy tiện vớ lấy một chai Whiskey, vặn nắp ra rồi tu thẳng vào miệng, trong chớp mắt đã uống hết gần nửa chai.

Rượu nóng đốt cháy thực quản, làm bốc hơi đi một chút lý trí. Y chậm rãi đi tới, ngồi xổm xuống, một lần nữa nhìn chằm chằm vào người đang ngủ say trên thảm.

Cố ý đây mà.

Cố ý ngủ ở phòng khách đợi y về, còn ngủ một cách yếu đuối, đáng thương như vậy.

Ngón tay nhấc cà vạt lên, dùng lớp vải mềm mại đắt tiền chạm nhẹ vào mặt người này. Trình Lẫm Châu cụp mắt nhìn một lúc, rồi nhẹ nhàng mà lướt qua hàng mi dài của anh.

Không tỉnh.

Vậy là không phải giả vờ ngủ.

— "Tống tiên sinh rất tốt, nhưng anh ấy không có tình cảm gì với cậu, nếu không thì hai tháng qua cũng sẽ không một lần nào đến thăm cậu."

— "Nếu Trình tổng cần tôi giúp đỡ trong việc tìm kiếm đối tượng mới, cứ việc nói."

— "Yên tâm, tôi đã đồng ý ly hôn với cậu thì nhất định sẽ cố gắng hết sức phối hợp."

...

Không biết qua bao lâu, y đặt chai rượu lên bàn trà.

Một tay luồn vào dưới đùi vợ cũ, tay kia đỡ lấy bờ vai và cổ gầy gò, y cố gắng hết sức để bế người từ trên thảm lên một cách ổn định.

Lần thứ ba bế anh.

Trình Lẫm Châu luôn cảm thấy cơ thể này không có chút hơi ấm hay sức lực nào, tựa như đang ôm một chiếc lông vũ mềm mại. Cánh tay cơ bắp rắn chắc của y lại căng cứng, không dám cử động chút nào.

Trong lúc ngủ say, đầu anh áp vào hốc vai y, không dấu vết khẽ cọ cọ. Mái tóc mềm mại quấn vào chiếc cà vạt màu xanh đen.

Hơi thở lại một lần nữa trở lại ổn định.

Trong mắt Trình Lẫm Châu xẹt qua vài tia cảm xúc khó tả. Một lúc lâu sau, y mới bế người đi lên tầng...

Hôm trước quá mệt, nên hôm nay Tống Căng Úc tỉnh dậy muộn hơn một chút. Nghĩ rằng dù sao Tiểu Điền cũng sẽ giúp dắt  mình chó đi dạo, anh bèn ngủ nướng thêm một lúc nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!