Chương 1: (Vô Đề)

[Tôi đang ở trước cửa nhà anh.]

Khi thông báo tin nhắn không đầu không đuôi này hiện lên trên màn hình điện thoại thì Tống Căng Úc vừa lái xe rời khỏi Học viện Mỹ thuật Giang Thành.

Một giảng viên trong trường đột ngột nghỉ việc, chủ nhiệm khoa muốn nhờ anh tạm thời đảm nhận một lớp thực hành hội họa, còn cười tủm tỉm hỏi anh có định chính thức vào biên chế giảng dạy ở trường đại học không.

"Sinh viên quý thầy Tống lắm đấy, học kỳ một bỏ phiếu ẩn danh, thầy Tống được khen ngợi nhiều nhất luôn!"

Tống Căng Úc lịch sự nhưng dứt khoát từ chối: "Người nhà tôi mới bình phục, tôi hy vọng có thể dành nhiều thời gian hơn để ở bên em ấy."

Đây là lần đầu tiên anh chủ động nhắc đến chuyện riêng ở trường, khiến chủ nhiệm khoa không khỏi ngạc nhiên.

Tống Căng Úc có ngoại hình nổi bật, ngày đầu đến trường đã gây ra một trận xôn xao không nhỏ, nhưng đáng tiếc là tin tức anh đã kết hôn nhanh chóng được xác thực. Vô số giáo viên và sinh viên chỉ biết thở dài tiếc nuối, lòng dạ nôn nóng muốn được chiêm ngưỡng người bạn đời trong truyền thuyết của anh, nhưng trước nay tính tình Tống Căng Úc vốn lạnh nhạt ít nói, không giao du với ai, nên đến giờ vẫn chưa ai toại nguyện.

"Chẳng trách tâm trạng thầy Tống hôm nay có vẻ tốt." Chủ nhiệm khoa đẩy gọng kính, mỉm cười.

Tống Căng Úc gật đầu, một vệt nắng ngoài cửa sổ vừa hay đậu trên khóe môi anh:

"Vâng."

Chiếc xe cổ với kiểu dáng độc đáo dừng trước đèn đỏ ở ngã tư, thu hút những ánh nhìn tò mò của người đi đường. Tống Căng Úc hạ cửa kính xe xuống, ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh quang đãng.

Dự báo thời tiết nói rằng những ngày tới trời sẽ rất đẹp.

Sau đó, anh cầm điện thoại lên, thấy tin nhắn từ số lạ. Nếu không phải mấy tiếng trước vừa có một cuộc gọi ngắn, có lẽ anh đã tưởng có kẻ b**n th** theo dõi nào đó đang trêu ngươi mình.

— Nhà anh.

Khách sáo vậy ư?

Ánh mắt Tống Căng Úc dừng lại một chút ở hai từ này, anh cúi xuống, một tay gõ chữ, cũng học theo vẻ khách sáo ấy: [Vào nhà ngồi chút đi.]

Bên kia trả lời: [Không cần.]

Tống Căng Úc nhướng mày.

Khóa cửa thông minh có thông tin của đối phương, không thể nào không vào được, dì giúp việc chắc cũng đang ở nhà, lẽ nào bị Free chặn lại?

Free là chú chó Alaska to lớn mà anh nuôi, trông như một con sói. Thằng nhóc này rất quấn chủ còn thích làm nũng, nhưng lại không được thông minh cho lắm, gần một tháng không gặp có khi đã quên sạch người đến là ai rồi.

Nghĩ vậy, anh trả lời: [Đừng sợ, anh về ngay đây ^_^]

Bên kia không hồi âm nữa.

Tống Căng Úc mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng không nghĩ nhiều. Anh quẳng điện thoại sang một bên, mở hộc đựng đồ trước ghế phụ, ngón tay lần mò đếm, một, hai, ba...

Sau hai tháng tằn tiện, chi tiêu cẩn thận, anh chỉ còn lại vẻn vẹn ba cây kẹo m*t.

Lần lượt là vị dâu, vị nho và vị chanh.

Anh đắn đo hồi lâu, chọn ra vị chanh mình ít thích nhất, rồi xé lớp giấy gói trong suốt lấp lánh.

Tống Căng Úc thích đồ thủ công, cây kẹo này tuy không phải do anh làm, nhưng cũng là hàng handmade, mỗi vị đều có màu sắc và hình dạng khác nhau. Vị chanh này là hình một chú vịt con màu vàng nhạt, thân và đầu tròn vo mũm mĩm, cái miệng bẹt bẹt chu ra như muốn hôn.

Anh kẹp que kẹo mỏng trên đầu ngón tay xoay vài vòng, rồi đưa lên, dùng khóe môi chạm nhẹ vào nó.

Gió ngoài cửa sổ ào vào, thổi rối mái tóc dài hơi xoăn của anh, vài sợi tóc suýt nữa thì dính vào cây kẹo.

"..." Tống Căng Úc ngoan ngoãn ngậm kẹo vào miệng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!