Chương 8: Nhà

Tô Ý Nhiên cảm nhận được ôm ấp ấm áp của anh Đình, giống như bị đánh tan phòng tuyến tâm lý, nước mắt vốn liều mạng ngăn trong nháy mắt tràn ra, làm ướt lông mi cậu và một mảng nhỏ áo khoác của Cố Uyên Đình.

Cậu bắt đầu nhỏ giọng nghẹn ngào, nước mắt không ngừng chảy ra, thân thể cũng khẽ run.

Cố Uyên Đình ôm Tô Ý Nhiên khóc run rẩy trong lòng, đại não trống rỗng, tay chân luống cuống.

Hắn cứng đờ ôm cậu, vụng về vỗ dỗ cậu: "Nào... Nào..."

Tô Ý Nhiên không được dỗ thì thôi, vừa được dỗ trái lại càng khóc càng thương tâm. Tim Cố Uyên Đình cũng bị cậu khóc nát, chỉ có thể ôm cậu, một lần lại một lần v**t v* cậu, xoa xoa từ đầu đến lưng của cậu, luống cuống lặp lại dỗ cậu: "Được rồi... Ngoan... Nhiên Nhiên... Không khóc... được rồi..."

Tô Ý Nhiên khóc mệt, đến cuối cùng cả người vùi trong lòng Cố Uyên Đình, bắt đầu nhỏ giọng thút thít, khóc nấc nho nhỏ.

Cố Uyên Đình ôm Tô Ý Nhiên dỗ thêm một phút chốc, thấy Tô Ý Nhiên dần dần bình phục lại, đại não trống rỗng mới vận động lại. 

Tô Ý Nhiên vẫn chưa bình tĩnh lại, thỉnh thoảng nức nở, cậu dựa vào trong ngực Cố Uyên Đình, vừa nức nở vừa đứt quãng nói: "... Anh, anh làm gì hức... Hu hu hu..."

Cậu mang theo tiếng khóc nức nở, "Anh hơi quá đáng..."

"Sao anh có thể làm như vậy với em... Hu hu hu..." Cậu khóc thút thít, nói mãi nước mắt lại bắt đầu dâng lên.

Cố Uyên Đình ôm cậu từ từ dỗ, nhất thời không nói gì.

Tô Ý Nhiên khóc một phút chốc, dưới động viên của anh Đình, tâm tình mới từ từ tỉnh táo lại, chỉ là trong giọng còn mang theo thương tâm và nghẹn ngào: "Anh đến cùng muốn làm gì..."

Cậu ngẩng đầu nhìn hắn, trêи mặt còn vệt nước mắt, như là bị nước tẩy qua, lông mi ướt nhẹp, còn kèm theo nước mắt.

Cố Uyên Đình trầm mặc một lát, nâng mặt Tô Ý Nhiên lên, thay cậu lau nước mắt trêи mặt, nhìn cậu chốc lát, lại lần nữa ôm lấy cậu, dùng sức ôm chặt cậu vào lòng mình, từ từ v**t v* lưng cậu.

"Xin lỗi." Hắn nói.

Mắt của hắn lại không nhìn Tô Ý Nhiên, ngưng tụ một tiêu điểm không biết tên trêи không trung, hắn từ từ nói: "Anh... Mấy ngày nay hơi mệt chút, mấy câu mới nói, em đừng để trong lòng, đừng khóc."

Tô Ý Nhiên muốn ngẩng đầu nhìn anh Đình, lại bị đè đầu xuống, khuôn mặt nhỏ của cậu vùi trong ngực Cố Uyên Đình, có chút mơ hồ.

Cố Uyên Đình đã làm quyết định mới, hắn nhìn Tô Ý Nhiên trong ngực mình, v**t v* mái tóc mềm mại của cậu: "Sau này cũng sẽ không bao giờ nữa, được không?"

Hắn thay đổi chủ ý.

Tô Ý Nhiên căn bản là không thể rời bỏ hắn.

Hắn c*̃ng căn bản là không nhịn được bộ dáng Tô Ý Nhiên thương tâm gào khóc.

Hắn sờ tóc Tô Ý Nhiên, nếu như vậy, sau này... nhận trách nhiệm "ông chồng" đi, nuôi cậu vậy, cũng chỉ là chuyện nuôi thêm một người thôi.

Cứ việc, ý nghĩa chuyện này là hắn tiếp nhận "gia đình" này, cùng với gánh vác trách nhiệm "gia đình" này.

c*̃ng mang nghĩa hắn không chống cự, mà là tiếp nhận Tô Ý Nhiên, nhét cậu vào thế giới của hắn.

Cảm xúc của Tô Ý Nhiên đã ổn định lại, cậu vẫn còn không rõ: "Nhưng mà, vừa nãy là tại sao chứ?" Cậu nói mãi lại oan ức thương tâm lên, trong giọng cũng còn khóc nức nở, "Tại sao phải nói với em câu nói như thế..."

Cố Uyên Đình nghe cậu khóc nức nở, hắn v**t v* tóc cậu, tận lực ôn nhu: "Công việc không thuận lợi, không khống chế được tâm tình." Hắn dừng một chút, nhẹ giọng gọi nhũ danh cậu, "Nhiên Nhiên, đừng khổ sở, được không?"

Tô Ý Nhiên rõ ràng cảm giác được, giọng Cố Uyên Đình ôn nhu hơn nhiều so với lúc cãi nhau vừa nãy.

Cậu tin: "Anh mấy ngày nay, rất bận." Cậu hỏi, "Công việc gặp phải rất nhiều khó khăn ạ?"

Cố Uyên Đình: "Ừm."

Trước kia xem thường nói dối, là cho rằng đối phương không đáng để hắn nói dối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!