Nửa đêm bốn giờ rưỡi, Tô Ý Nhiên mơ mơ màng màng rời giường vào phòng tắm.
Trở về một lần nữa bò lên giường, cậu đột nhiên mơ hồ cảm giác, dường như có chỗ nào là lạ.
Đầu óc bị cơn buồn ngủ hỗn độn còn chưa tỉnh táo, tay của cậu sờ vào ổ chăn bên cạnh, lại s* s**ng phải khoảng không.
Tô Ý Nhiên thanh tỉnh một chút, nghi hoặc mở đèn, giường bên cạnh rỗng tuếch, anh Đình đâu?
Vừa nãy vào phòng tắm, dường như c*̃ng không thấy anh Đình sao ta?
Cậu ngồi dậy, nhìn đồng hồ báo thức, hiện tại mới hơn bốn giờ ba mươi, sớm như vậy, không thể giờ đã ra ngoài.
Tô Ý Nhiên hô một tiếng: "Anh Đình?"
Không được đáp lại, cậu xuống giường đi tìm.
Cậu nhớ tới tối hôm qua, cậu dường như đang được anh Đình xoa bóp eo, bởi vì quá mệt mỏi lại thư thái, bất tri bất giác đã ngủ, cho nên cũng không biết anh Đình ngủ lúc nào.
Cậu ra phòng ngủ, chuyển phòng khách, ban công, nhà bếp cùng phòng tắm một vòng, cũng không thấy người, cuối cùng đẩy cửa thư phòng ra, mới phát hiện anh Đình đang ngủ ở sô pha trong thư phòng.
Giường sô pha vừa hẹp vừa ngắn, dáng người Cố Uyên Đình cao lớn, tay dài chân dài, hiện tại cả người ủy khuất nằm trong ghế salon, chân thò cả ra ngoài ghế.
Tô Ý Nhiên không biết xảy ra chuyện gì, cậu lo lắng Cố Uyên Đình không thoải mái mới chạy đến đây ngủ, lên trước đẩy hắn một cái: "Anh Đình, anh Đình?"
Cố Uyên Đình bị Tô Ý Nhiên đánh thức, trong bóng tối vẫn chưa mở mắt đã theo bản năng một phát túm được tay đặt trêи vai mình của cậu, đột nhiên bật dậy vặn tay cậu đè trêи salon.
"A!" Tô Ý Nhiên thình lình bị đè xuống, mãi đến khi bị đè xuống ghế sa lon mới phản ứng được, cả người đều ngẩn ra, "Đau quá, anh Đình, anh làm gì thế?"
Cố Uyên Đình vừa nãy làm đến một nửa đã phát hiện không đúng, vội vã thả nhẹ lực, nếu quả thật dùng toàn lực, cánh tay Tô Ý Nhiên đã có thể bị hắn vặn gãy.
Không nghĩ tới Tô Ý Nhiên vẫn cứ kêu đau, hắn vội vã buông lỏng tay ra, cau mày mở đèn thư phòng, thăm dò xem cánh tay Tô Ý Nhiên: "Tôi xem một chút."
Tô Ý Nhiên ngồi dậy, tự mình xoay xoay cánh tay trái hai lần, cảm giác dường như không sao rồi: "Em không sao anh Đình."
Cố Uyên Đình ngoảnh mặt làm ngơ, cởi mấy cúc áo trêи của Tô Ý Nhiên, làm cho vai trái cậu lộ ra, không nhìn thấy xanh tím ửng hồng mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn ấn ấn vai trái Tô Ý Nhiên mấy lần, hỏi: "Như vậy đau không?"
Bị ấn tới một khớp vai nào đó, Tô Ý Nhiên cảm giác hơi đau, cậu rụt lại: "Có một chút."
Chỉ hơi lệch khớp, không nghiêm trọng. Cố Uyên Đình xoa khớp trêи bả vai Tô Ý Nhiên một phút chốc, lại ấn huyệt vị cậu mới kêu đau: "Thế nào?"
Tô Ý Nhiên thần kỳ phát hiện không đau một chút nào: "Đỡ rồi."
Cậu cảm thấy rất thần kỳ, vì vậy c*̃ng đưa cổ tay tới: "Nhưng cổ tay còn đau."
Vừa nãy tay Cố Uyên Đình nắm lấy cổ tay của cậu, lại như kìm sắt, tuy rằng về sau đã thả lỏng sức, nhưng ban đầu vẫn làm cậu đau.
Cố Uyên Đình lúc này mới nhìn thấy, cổ tay trắng nõn của Tô Ý Nhiên quả nhiên rất đáng thương đỏ một vòng..... Cũng quá mảnh mai, hắn rõ ràng không có dùng lực bao lớn.
Cố Uyên Đình không thể làm gì khác hơn là nắm tay Tô Ý Nhiên, bắt đầu xoa tay cho cậu, cẩn thận cầm, nhẹ nhàng bóp cho cậu.
Hắn biết Tô Ý Nhiên cần dễ cầm dễ bỏ.
Tô Ý Nhiên để Cố Uyên Đình xoa nhẹ, lập tức cười nói: "Được rồi, không đau nữa."
Kỳ thực vốn đã hết đau, cậu chỉ là thể chất có chút đặc biệt, hơi hơi dùng sức một chút cũng rất dễ làm ra dấu đỏ, vừa nãy chỉ trêu chọc anh Đình một chút thôi.
Cố Uyên Đình nghe vậy để tay cậu xuống, ngẩng đầu muốn nói gì, lại nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của Tô Ý Nhiên, không khỏi hô hấp cứng lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!