*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cố Uyên Đình ngẩng đầu nhìn cửa hàng đồ ngọt trước mắt, bảng hiệu "Bánh ngọt Nhất Thính" lòe lòe toả sáng dưới ánh mặt trời.
Hắn không biết sao mình tới đây, chỉ là nếu vừa vặn đi ngang qua, thì thuận tiện tới xem tiệm mà nguyên chủ cùng Tô Ý Nhiên mở vậy.
Hắn bước vào trong cửa hàng, thấy khu ghế dài trong cửa hàng đã ngồi đầy hơn một nửa, còn có mấy người khách đang cầm đĩa loanh quanh chọn lựa trong khu triển lãm, nơi quầy hàng c*̃ng có mấy người khách đang xếp hàng đặt hàng, xem ra kinh doanh ngày đầu tiên cũng không tệ lắm.
Tô Ý Nhiên đang làm chè trân châu khoai sọ, đột nhiên nghe đến vài tiếng hít vào tự cho là rất nhỏ từ ghế dài gần quầy hàng truyền đến, đến từ nhóm mấy cô gái đầu tiên vào quán kia. Cậu theo bản năng ngẩng đầu nhìn lại, kết quả liếc mắt là thấy được Cố Uyên Đình đứng ở cửa.
Cố Uyên Đình lưng cao chân dài, người mặc quần áo đen, thoạt nhìn vừa ngầu vừa đẹp trai lại lạnh lùng, ở trong đám người lại như hạc đứng trong bầy gà, rất nổi bật.
Tô Ý Nhiên đặc biệt kinh hỉ, mà bị vướng bởi trước mặt còn có khách, cậu rất kìm chế không gọi hắn, trước tiên chào hỏi khách khứa.
Cố Uyên Đình đứng một bên, quan sát cửa hàng nhỏ này. Đây là một mặt tiền cửa hàng thông thường, dùng màu trắng, màu xanh nhạt làm chủ, toàn thể phong cách trang trí thiên hướng đơn giản thanh tân nghệ thuật, xung quanh cửa hàng trang điểm một ít hoa cỏ nhã trí.
Diện tích cửa hàng không lớn, ngoại trừ khu quầy hàng, khu triển lãm, chỉ có mười mấy ghế dài, mặt khác còn là một khu nấu nướng nho nhỏ.
Tô Ý Nhiên chờ mười mấy khách đặt món xong, mời khách ngồi ở khu ghế dài chờ đợi.
Chờ phía trước quầy không còn ai, cậu mới chạy chậm đến trước mặt Cố Uyên Đình, đôi mắt lấp lánh nhìn hắn: "Anh Đình."
Cậu cười rộ lên, lộ ra lúm đồng tiền nhợt nhạt bên má phải: "Em còn tưởng rằng anh không tới thật cơ."
Ngày hôm qua Cố Uyên Đình nói không đến, cậu đã chuẩn bị tâm lý thật tốt.
Cố Uyên Đình cụp mắt nhìn cậu, ngữ khí bình thản: "Tùy tiện tới xem một chút."
Tô Ý Nhiên cầm tay Cố Uyên Đình, mười ngón siết chặt kéo hắn vào sau quầy..... Sau đó Tô Ý Nhiên nghe thấy các cô gái bên cạnh bàn truyền đến tiếng càng to hơn.
"..." Tô Ý Nhiên ho khan một cái, rất ngại, dắt anh Đình vào quầy trong cửa hàng.
Cậu hỏi Cố Uyên Đình: "Đợi chút nữa anh còn đi không? Công việc còn bận không?"
Cố Uyên Đình nhìn mười ngón hai người siết chặt chẽ, rút tay ra: "Bận."
Tô Ý Nhiên cho là anh Đình đang đùa giỡn với cậu, kéo tay Cố Uyên Đình lại một cái, một lần nữa mười ngón tay giao quấn: "Vậy anh đợi chút nữa đi hay là cơm nước buổi trưa xong lại đi?"
Cố Uyên Đình: "..."
Hắn lại nhìn tay của hai người, không cử động nữa, "Đợi chút nữa đi luôn."
Tô Ý Nhiên nghe vậy tuy rằng thất vọng, nhưng thông cảm, anh Đình bận thành như vậy, còn phải dành chút thời gian lại đây, làm cho cậu rất cảm động.
Cậu đang muốn nói gì, chợt nghe giọng Hiểu Văn ngoài: "Anh ơi, khách đặt món!"
Cậu nhanh chóng đáp một tiếng, vội vã đến trước đài, làm đồ ngọt cho khách trước.
Khách đặt sinh tố dưa lưới và bánh kem oreo, Tô Ý Nhiên làm bánh oreo trước, nhìn thấy Cố Uyên Đình từ phía sau cùng đi ra, lên tiếng sai khiến hắn: "Anh Đình, giúp em lấy hai quả dưa lưới ở trong tủ."
"..." Cố Uyên Đình mở tủ lạnh ra, lấy dưa lưới.
Lại lục tục mấy người khách vào, Tô Ý Nhiên bảo Cố Uyên Đình giúp cậu làm trợ thủ, giống như lúc ở cửa hàng trà sữa trong trường đại học, hai người cùng làm việc, rất có ăn ý, hiệu suất c*̃ng cao hơn nhiều.
Rất nhanh, làm xong đồ cho khách, tạm thời không có chuyện làm, Hiểu Văn lặng lẽ đến, tò mò nhỏ giọng hỏi Tô Ý Nhiên: "Sếp, đây là bạn trai của anh phải không?"
Tô Ý Nhiên nhìn Cố Uyên Đình mím môi cười cười: "Không phải, đây là chồng anh."
Cố Uyên Đình nghe đến chữ "chồng", trong lòng giật giật, liếc mắt nhìn Tô Ý Nhiên một cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!