Chương 49: Thua

Qua nửa ván mạt chược, sắc mặt Cố Uyên Đình nghiêm túc hẳn.

Hắn nhìn bài trong tay mình, phát hiện chuyện không đơn giản.....!

Qua một ván mạt chược, Cố Uyên Đình thua.

Qua hai ván mạt chược, Cố Uyên Đình lại thua.

Cố Uyên Đình: "..."

Mẹ Tô cười nhận lấy tiền thắng, miệng vẫn bất mãn nói: "Đình Đình, bảo không cho phép con nhường rồi, con đứa nhỏ này sao lại không nghe lời như vậy."

Cố Uyên Đình: "...! Không, là mẹ chơi hay."

Mẹ Tô nghe mà vui vẻ: "Không nhường thật à?"

Cố Uyên Đình nói: "Không nhường thật."...! không nhường thật.

Hoàn toàn khác cục diện dự định của hắn, âm thầm tạo lợi thế cho ba mẹ, bất động thanh sắc thua trận, chỉ thắng một ván nhỏ...!

Hắn thấy ba mẹ đều vui cười hớn hở, Nhiên Nhiên c*̃ng chơi vui vẻ, bỏ qua cái này, tiếp tục cùng họ chơi.

Chỉ là hắn lén lút tự phân cao thấp, lẽ nào thực lực của hắn và nguyên chủ không khác nhiều sao?

Qua ba bốn ván, trong túi Cố Uyên Đình không còn bao nhiêu tiền mặt, lần này tiền mặt đều thua sạch.

Tô Ý Nhiên thắng một ván, thấy anh Đình không còn tiền, hào phóng lấy năm mươi tệ(*) ra cho hắn: "Không sao, anh Đình, em cho anh vay."

(172 nghìn VND)

Cố Uyên Đình: "..."

Cố Uyên Đình dùng tiền Nhiên Nhiên cho vay chơi một ván, sau đó quả nhiên thua cả tiền vay.

Tô Ý Nhiên cười hắn: "Anh Đình, hôm nay xui thế, tay quá đen."

Mẹ Tô thắng rất nhiều, vui vẻ, cũng nói: "Đúng đó, năm ngoái chúng ta chơi mạt chược ở quê nhà, Đình Đình không thua thảm như vậy đâu, ha ha ha ha."

Cố Uyên Đình cứng ngắc: "...! Hôm nay thiếu chút may mắn.

Không còn sớm nữa, Nhiên Nhiên cần nghỉ ngơi, ba mẹ, hôm nay chỉ tới đây thôi được không?" (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Ba Tô nhìn giờ: "Sắp chín giờ, đã trễ thế này rồi, mau ngủ thôi."

Tô Ý Nhiên còn chưa hết thòm thèm, nhưng nghĩ đến ba mẹ ở quê nhà lúc này cũng ngủ, vì vậy c*̃ng đứng lên: "Đi thôi, mẹ, muốn chơi thì ngày mai chúng ta chơi nữa."

Mọi người rời khỏi phòng giải trí, trước khi ra cửa Tô Ý Nhiên nhìn thấy anh Đình quay đầu lại liếc mắt nhìn bàn mạt chược, như thể còn canh cánh ván mạt chược trong lòng.

Tô Ý Nhiên mím môi cười, đẩy hắn một cái: "Đừng nhìn nữa, anh Đình xui xẻo."

Cố Uyên Đình nhìn Tô Ý Nhiên cười trêu chọc, mắt thấy ba mẹ đằng trước quẹo qua chỗ ngoặt hành lang, cúi đầu hôn lén cậu một cái thật nhanh.

"Này..." Tô Ý Nhiên không phòng bị hắn hôn trộm, vội vã liếc mắt nhìn hành lang, nhìn thấy ba mẹ đã đi mới yên tâm.

Cậu cầm tay anh Đình lắc lắc, "Đi thôi."

Cố Uyên Đình hôn Nhiên Nhiên một cái, lòng lại ngứa lên.

Hắn không nhúc nhích, giơ tay nâng cằm Tô Ý Nhiên, lại cúi đầu cẩn thận hôn môi cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!