Chương 47: Yêu

Tô Ý Nhiên vốn nhắm hai mắt sắp ngủ: "...???"

Cậu cạn lời mở mắt ra, thấy anh Đình rất nghiêm túc, nhíu mày, không phải chứ, bảo bảo này còn chưa ra đời đâu, sao đã muốn sinh đứa nữa rồi?

Cố Uyên Đình còn ôm cậu lắc lắc, nghiêm túc hỏi cậu: "Có được không? Em đồng ý không, Nhiên Nhiên?"

Tô Ý Nhiên: "..."

Tô Ý Nhiên nói: "Anh cúi đầu xuống chút, em cho anh biết." Cậu thấy đầu Cố Uyên Đình đến gần, lại nói, "Đầu cúi thấp xuống chút, thấp hơn một chút."

Cố Uyên Đình nghe lời cúi thấp đầu xuống.

Tô Ý Nhiên nhìn đầu hắn thấp xuống, rút cánh tay đang bị ôm vào trong ngực ra, đập vào gáy hắn một cái, phát ra một tiếng "bốp" lanh lảnh.

Cố Uyên Đình: "..."

Tô Ý Nhiên mặc kệ hắn, thu tay về nhắm mắt lại, ngủ.

Cố Uyên Đình: "..."

Cố Uyên Đình nhìn Nhiên Nhiên nhắm hai mắt không để ý đến hắn nữa, lòng cảm thấy oan ức, mà cũng không dám quấy rối cậu ngủ.

Lúc nghe hô hấp của Nhiên Nhiên từ từ trở nên trầm lắng, hắn ôm Nhiên Nhiên, cúi đầu hôn trán cậu một cái, mà vẫn không từ bỏ suy nghĩ này, thậm chí còn bắt đầu nghĩ các kiểu làm càn mà sung sướng.

Chỉ chớp mắt, thời gian đã qua hơn nửa tháng.

Ngày hôm nay, là ngày Tô Ý Nhiên chuẩn bị chuyển đến nhà mới.

Nhà mới đã quyết định từ trước, không biết anh Đình dùng cách gì, mấy ngày ngắn ngủi đã sang tên được ngay.

Những ngày gần đây, đại đa số thời gian hai người dùng để thương lượng bố trí nhà mới, phải mua thêm gia cụ và đồ trang trí, có lúc còn phải đi dạo ở khu mua sắm.

Tuy rằng mua nhà đã xây, phong cách trang trí là sở thích của họ, bố trí mỗi gian phòng cũng rất hợp lí, nhưng mà vẫn phải căn cứ vào sở thích cá nhân để tăng giảm một ít chi tiết.

Sang tên nhà mới xong, Cố Uyên Đình lại hào hứng bận rộn chừng mấy ngày, chuẩn bị nhà mới xong, hắn nói cho cậu biết có thể lập tức dọn nhà.

Hai ngày nay, đồ trong nhà cũ cũng thu dọn gần hết, chỉ là Tô Ý Nhiên không rõ anh Đình như thể muốn vứt hết đồ trong nhà cũ, đổi mới toàn bộ.

Ví dụ như hiện tại.

Thấy Tô Ý Nhiên bỏ cái loa nhỏ ở phòng khách vào thùng, Cố Uyên Đình vội nói: "Cái loa này để ở đây đi, còn mấy đồ trang trí nhỏ cũng không cần chuyển đi, chúng ta đổi mới toàn bộ."

Tô Ý Nhiên: "..."

Tô Ý Nhiên nhìn anh Đình hận không thể vứt đi đổi mới hết, cạn lời một lát, lại phản bác lời hắn: "Không được, có cái cũng không cần thay, hơn nữa trong mấy đồ trang trí này có rất nhiều hồi ức của chúng ta."

Cậu lắc lắc cái loa trong tay cho anh Đình xem: "Ví dụ như cái này, là quà sinh nhật anh tặng em, anh cũng muốn vứt hả?"

Cố Uyên Đình nghe cậu nói, huyệt thái dương đột nhiên thình thịch: "..."

Hắn cố nén kích động đoạt lấy ném cái loa kia đi.

Hơn nữa, chuyện trọng đại như sinh nhật của Nhiên Nhiên, nguyên chủ chỉ tặng một cái loa rách.

Hắn thấy Tô Ý Nhiên kiên trì muốn mang đồ trong nhà cũ đi, lại sợ cậu mệt, không thể làm gì khác hơn là nói: "Em ngồi đi, anh dọn."

Tô Ý Nhiên đành nghe lời ngồi nghỉ, chỉ huy anh Đình thu dọn cái này, thu dọn cái kia.

Cậu phát hiện, lúc không thu dọn không biết, lúc thu dọn mới phát hiện, trong căn phòng này tràn đầy hồi ức của cậu và anh Đình, còn có rất nhiều đồ thời kì đại học, sau khi kết hôn cũng đặt ở trong nhà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!