Tô Ý Nhiên ôm anh Đình, nhắm hai mắt tập trung hôn hắn.
Cậu cảm giác được anh Đình lo lắng, c*̃ng cảm giác được phản ứng trên người anh Đình.
Sáng sớm, còn đã lâu không cùng anh Đình này kia, cậu cũng muốn anh Đình.
Nhưng tình huống bây giờ đặc biệt, cậu chỉ có thể đẩy anh Đình một cái, vuốt lưng an ủi hắn: "Bây giờ không được..."
Cố Uyên Đình cảm nhận được Nhiên Nhiên an ủi, hắn tỉnh táo lại, nghĩ tình huống thân thể của Nhiên Nhiên hiện tại không được.
Hắn thở hồng hộc dừng lại, phát hiện Nhiên Nhiên cũng bị hắn làm ra phản ứng, cúi đầu hôn Nhiên Nhiên một cái, lại hôn lúm đồng tiền nhỏ bên má phải, đồng thời duỗi tay xuống dưới.....!
Tô Ý Nhiên nhắm hai mắt, bị hắn khiến cho hừ vài tiếng giọng mũi trầm thấp, mặt hồng hồng.
Cố Uyên Đình rút tay ra, nhìn chằm chằm tay mình, hô hấp dồn dập, chuẩn bị vào buồng tắm giải quyết cho mình.
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình muốn rời khỏi, nhìn xuống, gọi hắn lại: "Anh Đình..."
Cố Uyên Đình dừng lại, nhìn Nhiên Nhiên: "Làm sao thế?"
Sau đó hô hấp hắn cứng lại, tim đập nhanh hơn, th* d*c, cảm nhận được bàn tay mềm mại của Nhiên Nhiên cầm của hắn.....!
...!
Cuối cùng cũng kết thúc, Tô Ý Nhiên đỏ mặt thu tay về, nhìn tay sửng sốt, cả tai và cổ cũng xấu hổ trở nên hồng hồng: "Sao, sao lại nhiều như vậy..."
Cố Uyên Đình nhìn Nhiên Nhiên, không kìm chế nổi đ*ng t*nh trong lòng, ôm lấy cậu ôn nhu hôn môi cậu.
Trong lòng hắn tràn đầy tình yêu với Nhiên Nhiên, hôn c*̃ng không đủ, ôm c*̃ng không đủ.
Cố Uyên Đình tự giác sau khi trao đổi sâu với Nhiên Nhiên đã cảm thấy tốt hơn, ngay cả điên cuồng đố kị với nguyên chủ cũng tạm thời buông xuống.
Hắn lấy giấy ăn đến, nâng tay Nhiên Nhiên lên, tỉ mỉ lau khô mỗi một ngón tay dài cho cậu, bảo cậu đi rửa mặt trước, đơn giản xử lí cho mình, thu dọn giường chiếu, gấp gọn chăn.
Tô Ý Nhiên mới rửa mặt xong ở phòng vệ sinh, đang lấy khăn mặt chuẩn bị lau mặt lại thấy anh Đình vào.
Cố Uyên Đình nhìn thấy động tác cậu cầm khăn mặt, nhận lấy khăn mặt, đặc biệt ôn nhu lau mặt cho Nhiên Nhiên.
Tô Ý Nhiên: "..."
Không chờ cậu khước từ, nước trên mặt đã bị lau khô.
Lúc Tô Ý Nhiên ngẩng đầu, vừa vặn đối diện với tầm mắt anh Đình ôn nhu nhìn cậu, như tơ đường được yêu thương và ngọt ngào quấn lấy.
Sau đó, cậu lại bị anh Đình hôn một cái.
Tô Ý Nhiên: "..."
Tô Ý Nhiên nhanh chóng hoảng loạn rời khỏi phòng vệ sinh, trong lòng như nai vàng ngơ ngác.
Chẳng qua là sáng sớm dùng tay giúp lẫn nhau một chút, phản ứng của anh Đình làm sao, sao lại như vậy...!
Cố Uyên Đình rửa mặt xong, bắt đầu làm bữa sáng, lúc ăn bữa sáng cũng rót một chén sữa bò cho Nhiên Nhiên, cho cậu uống trước.
Nhìn Nhiên Nhiên ngoan ngoãn uống sữa tươi, Cố Uyên Đình lại nghĩ tới nguyên nhân cậu cần uống sữa tươi, mắt lại trầm xuống.
Hắn nhìn quanh nhà, khắp nơi được bố trí rất ấm áp, trang trí đơn giản như trong phòng ngủ, trên ban công có cây xanh bốn mùa, còn gieo một ít rau, rất bình dị.
Đây là "nhà" của Nhiên Nhiên và nguyên chủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!