Ra khỏi bệnh viện, hai người lái xe về nhà.
Trên đường Tô Ý Nhiên vẫn hơi chóng mặt, lúc cậu ngồi trên xe, thỉnh thoảng cúi đầu nhìn bụng mình, thỉnh thoảng cẩn thận lấy ngón tay chọc một cái, vẫn có cảm giác rất không chân thực.
Vì vậy dọc theo đường đi, Tô Ý Nhiên không nói chuyện với anh Đình, cơ hồ tập trung hết lực chú ý vào chuyện ngoài ý muốn này.
Cố Uyên Đình: "..."
Cố Uyên Đình nỗ lực tìm những đề tài khác bắt chuyện với Nhiên Nhiên, nỗ lực dời lực chú ý của Nhiên Nhiên đi, kết quả chỉ đổi về hai tiếng mất tập trung "Vâng", "Ồ" của Nhiên Nhiên.
Cố Uyên Đình: "..."
Hắn nhớ lời bác sĩ căn dặn mà mình ghi nhớ, phải mua một ít đồ ăn như cá, trứng, sữa bò giàu dinh dưỡng, dễ tiêu hóa dễ hấp thu, còn phải mua một ít hoa quả tươi.
Tuy rằng không muốn tiếp thu chuyện này, nhưng hắn để ý sức khỏe của Nhiên Nhiên: "Nhiên Nhiên, chúng ta đến siêu thị trước đi, mua ít đồ.
Bác sĩ nói em phải bổ sung dinh dưỡng nhiều, thuốc vitamin, albumin, cái gì cũng phải bổ sung."
Nói câu nói này, Cố Uyên Đình cảm giác đỉnh đầu tê tê, như là bị cái mũ gì đè nặng xuống, hất cũng không hất xuống được.
Tô Ý Nhiên nghe anh Đình nhắc đến chuyện này, rốt cục hoàn hồn lại: "À đúng, phải mua đồ, thiếu chút nữa em quên mất."
Cố Uyên Đình nắm thật chặt vô lăng, điều chỉnh hô hấp, khống chế tâm tình của mình: "Lát nữa còn phải mua sữa bột cho em, sau này ngày nào cũng phải nghiêm túc uống sữa."
"Vâng." Tô Ý Nhiên khẽ gật đầu, nhưng nghĩ tới mình phải trải qua sinh hoạt của người mang thai, cả người cậu cũng sắp không xong, lại bắt đầu cảm thấy chóng mặt, hơn nữa còn đầy dấu chấm hỏi.
Cậu không nhịn được hỏi anh Đình: "Anh Đình, anh biết việc nam giới cũng có thể mang thai không?" Cậu xuyên từ một thế giới khác tới, thế nhưng anh Đình là người nơi này, có thể biết việc này.
Cố Uyên Đình nghẹn lời, phủ nhận: "Không biết." Hắn đương nhiên biết, chỉ là đây thuộc về hi hữu, toàn quốc nhiều người như vậy hàng năm c*̃ng cũng chỉ có mấy chục người.
Hắn nằm mơ c*̃ng không nghĩ tới, chuyện như vậy sẽ xảy ra trên người Nhiên Nhiên.
Tô Ý Nhiên nghe anh Đình nói hắn cũng không biết, cảm thấy cũng bình thường.
Anh Đình lớn lên cùng cậu, tiếp thu giáo dục như nhau, có lẽ bởi vì chuyện này quá hi hữu, không thì trong chương trình giáo dục cũng sẽ nhắc tới tới này.
Tô Ý Nhiên nghĩ đến lời bác sĩ nói với họ, lại nghĩ đến thứ vừa nãy nhìn thấy trong màn hình, không khỏi thất thần, một lúc cảm giác rơi vào trong sương mù, một lúc lại cảm thấy tim đập nhanh hơn.
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên không nói nữa, lại ngẩn người, biết cậu lại nghĩ đến chuyện mang thai.
Hắn nín giận, lái xe đến một siêu thị lớn gần nhà, dừng xe ở bãi đậu xe trong siêu thị, mình xuống xe trước, lại sang cạnh mở cửa xe cho Tô Ý Nhiên, cúi người giúp cậu cởi dây an toàn: "Nhiên Nhiên, xuống xe."
Tô Ý Nhiên bị hơi thở của anh Đình phả vào mặt, cuối cùng từ trong hoảng hốt tỉnh hồn lại, lúc này mới phát hiện đã đến siêu thị.
Cố Uyên Đình đưa Nhiên Nhiên đi mua đồ, hắn bảo Tô Ý Nhiên đi đằng trước, cẩn thận bảo vệ cậu.
Tô Ý Nhiên cảm giác được anh Đình cẩn thận, ngượng ngùng: "Không cần làm quá vậy đâu, em cảm thấy người c*̃ng không khác biệt gì so với lúc bình thường, cứ như lúc thường là được."
Cố Uyên Đình lắc đầu một cái, ngắn gọn từ chối cậu: "Không được."
Trên thực tế, hắn còn muốn cẩn thận ôm Nhiên Nhiên, đi chỗ nào ôm chỗ đó.
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình kiên trì như vậy c*̃ng hết cách, không thể làm gì khác hơn là tùy theo hắn.
Lúc mua đồ, cậu lại nghĩ tới: "Đúng rồi, ngày mai là Tết Dương lịch, chúng ta phải mua đồ ăn Tết."
Trước khi ra cửa cậu đã nghĩ quay về mua đồ dùng Tết Dương lịch, giờ lại bị chuyện này làm cho hỗn loạn, dưới khiếp sợ thiếu chút nữa quên mất.
Khu thực phẩm ở một tầng dưới lòng đất siêu thị, hai người định mua xong những đồ khác lại mua đồ ăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!