Chương 41: Khó chịu

Cố Uyên Đình xốc một góc chăn của mình lên, nghĩ cách bắt chuyện với cậu: "Nhiên Nhiên, em tới ngủ ở đây đi, anh sưởi ấm rồi, ấm lắm."

Tô Ý Nhiên không tiếp lời hắn, như là không nghe thấy hắn nói chuyện, không để ý tới hắn.

Cố Uyên Đình luống cuống nằm đó, thấy Tô Ý Nhiên tắt đèn, hắn lại nhìn Tô Ý Nhiên trong bóng tối.

Hắn chui ra khỏi chăn, nói với Tô Ý Nhiên: "Nhiên Nhiên, em ngủ trong chăn anh làm ấm rồi đi, anh ngủ chăn của em." Trong chăn mới có mùi của Nhiên Nhiên, cho hắn ngủ một mình trong chiếc chăn có hơi thở của Nhiên Nhiên cũng được.

Trong chăn hắn làm ấm có hơi thở của hắn, cho toàn thân Nhiên Nhiên bị hơi thở của hắn bao lấy.

"..." Cố Uyên Đình không thể nghĩ nữa, nghĩ nữa sẽ có phản ứng.

Hắn mong đợi nhìn Tô Ý Nhiên, cảm thấy đề nghị này sẽ không bị bác bỏ.

Thế nhưng Tô Ý Nhiên liếc mắt nhìn hắn, lại nhắm hai mắt lại, không để ý tới hắn, hiển nhiên đã định ngủ.

Cố Uyên Đình rất mất mát, lại không dám quấy rối cậu ngủ, đành phải tự mình một lần nữa nằm vào chăn của mình.

Hắn yên lặng nhìn Tô Ý Nhiên trong bóng tối, qua mười mấy hai mươi phút, rốt cục nghe được hô hấp của Tô Ý Nhiên trở nên đều đều ung dung, hiển nhiên là đang ngủ rồi.

Cố Uyên Đình lại lẳng lặng nghe một lúc, xác nhận Nhiên Nhiên thật sự đã ngủ, vì vậy cẩn thận chuyển tới cạnh Nhiên Nhiên, rón rén ôm cả người cả chăn vào trong ngực, thừa dịp Nhiên Nhiên ngủ len lén ôm cậu.

Hắn lại cúi đầu hôn trán Nhiên Nhiên, rất muốn hôn lông mi, chóp mũi, khuôn mặt cậu, thế nhưng sợ đánh thức cậu, không dám động.

May mà Nhiên Nhiên ngủ rất say.

Đợi qua một lát, hắn lại không nhịn được, gan to lên, len lén hôn đôi môi mềm mại của Nhiên Nhiên, không dám quá phận, sợ làm cậu tỉnh lại, chỉ nhẹ nhàng dán một lúc, lại dán một lúc, mới không nỡ rời đi.

Sau đó hắn ôm Nhiên Nhiên vào trong ngực cách một tầng chăn, ngửi mùi Nhiên Nhiên, rốt cục ngủ.

Ngày hôm sau, Tô Ý Nhiên tỉnh lại, phát hiện không biết lúc nào cả người cả chăn mình bị Cố Uyên Đình lén lút ôm vào trong ngực. Thái dương cậu giật giật, cảm thấy dở khóc dở cười, đẩy Cố Uyên Đình ra rời giường.

Cố Uyên Đình bị cậu đẩy một cái là mở mắt ra, thấy Nhiên Nhiên không thèm quan tâm hắn, xuống thẳng giường đi dép lê, không khỏi chột dạ thấp thỏm.

Hắn đi theo sau Tô Ý Nhiên giải thích: "... Không phải cố ý lén ôm em, sau khi ngủ bất tri bất giác như vậy." Hắn sợ Nhiên Nhiên hiểu lầm hắn, cho là hắn là loại người b**n th** nửa đêm lén hôn trộm ôm trộm người ta.

Tô Ý Nhiên mới không tin, không muốn để ý đến hắn.

Mãi cho tới khi hai người ăn sáng xong, lái xe đến cửa hàng, Tô Ý Nhiên cũng không để ý đến hắn.

Trong cửa hàng rất bận, Cố Uyên Đình lại như lúc thường đến cửa hàng, ở bên cạnh Tô Ý Nhiên giúp đỡ, gọt hoa quả, quấy bột, nướng bánh, chiêu đãi khách. Lúc làm việc, hắn bắt chuyện với Tô Ý Nhiên rất nhiều lần mà không được đáp lại, thoạt nhìn hắn như thể đang tự lầm bầm lầu bầu.

Tô Ý Nhiên bận rộn cả buổi sáng thêm buổi trưa, cảm giác eo xót xót, cậu thò tay xoa xoa. Cố Uyên Đình thấy cậu xoa eo, vội vã giúp cậu xoa, lo lắng hỏi cậu: "Mệt à? Nghỉ ngơi một chút đi, ngồi ở kia anh xoa eo cho em."

Tô Ý Nhiên thấy anh Đình đang lo lắng cho cậu, không đẩy cái tay đang xoa eo của hắn ra, nghe lời hắn qua ngồi một lúc, chỉ là vẫn không nói chuyện với hắn.

Xoa được một lát, lại có một nhóm khách tới, Tô Ý Nhiên đẩy Cố Uyên Đình ra, tiếp tục đi làm việc.

Cố Uyên Đình mất mát đứng đó, tiếp tục ở bên cạnh Tô Ý Nhiên giúp cậu làm việc.

Mấy nhân viên cửa hàng ai cũng quen biết Cố Uyên Đình, biết anh đẹp trai này là chồng của ông chủ, hai ngày nay mới bay từ nước ngoài về.

Thấy hai người như vậy, một nhân viên cửa hàng lặng lẽ hỏi Tô Ý Nhiên: "Sếp à, hai anh..."

Tô Ý Nhiên thấy bị nhân viên cửa hàng nhìn ra, mím môi cười cười, bên má phải lộ ra lúm đồng tiền nhợt nhạt: "Không sao, bọn anh chiến tranh lạnh."

Cố Uyên Đình: "..."

Nhân viên cửa hàng: "..." Hả, ngọt như mật vậy còn chiến tranh lạnh sao? Sắp không biết mấy chữ chiến tranh lạnh viết thế nào rồi đó...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!