Chương 40: Hóa ra ông xã là

Tô Ý Nhiên nhìn Cố Uyên Đình, tuy rằng trong lòng cậu vẫn có bất an, nhưng cậu đã chuẩn bị tâm lý trước từ mấy ngày nay. Vô luận từ Cố Uyên Đình có đáp án gì, cậu cũng đã chuẩn bị sẵn sàng.

Cậu hồi tưởng lại tình huống ngày đó, bình tĩnh nói với Cố Uyên Đình: "Ngày hôm đó, anh nói muốn chia phòng, rồi chúng ta cãi nhau, lần cãi nhau đầu tiên từ lúc chúng ta kết hôn đến giờ."

"Anh còn nói, muốn rời đi, sau này sẽ không quay lại nữa."

Cố Uyên Đình cứng đờ nghe, hắn nghe Tô Ý Nhiên nói câu này, cuống quít đi tới, muốn giải thích cho cậu: "Không phải, Nhiên Nhiên —— "

Hắn còn chưa nói câu ra câu tiếp theo đã bị Tô Ý Nhiên giơ tay cắt lời. Tô Ý Nhiên nhìn hắn: "Nghe em nói hết đã, anh Đình."

Cố Uyên Đình chú ý tới ánh mắt Tô Ý Nhiên nhìn hắn, đồng tử màu trà trầm tĩnh, không còn tràn ngập yêu thương và ôn nhu như lúc dĩ vãng, mà làm cho người ta cảm thấy nhàn nhạt lộ ra cảm giác ôn hòa xa cách.

Như cảm giác lúc thường Tô Ý Nhiên cho người khác.

Tim Cố Uyên Đình đột nhiên nhói một cái, đau, khủng hoảng.

Từ khi hắn ở chung với Tô Ý Nhiên tới nay, hắn biết, Tô Ý Nhiên không phải người ôn nhu dễ tiếp cận như nhìn qua.

Cậu đối với người nào cũng rất ôn hòa, đối với thế giới và người xa lạ cũng sẽ có thiện ý, đối với người khác luôn có ý cười ôn hòa chân thành, sẽ cho người ta cảm giác dễ chung đụng, rất thoải mái, rất dịu dàng.

Nhưng mà, người khác rất khó chân chính đi vào trong nội tâm cậu.

Tô Ý Nhiên có rất nhiều bạn, nhưng trong đó không có bạn thân đặc biệt tri tâm nào, trong đó, ngoại trừ nguyên chủ cản trở, tính cách của Tô Ý Nhiên cũng là nguyên nhân chủ yếu.

Vốn chỉ có ở trước mặt hắn Tô Ý Nhiên mới có thể hoàn toàn mở lòng ra, ở trước mặt hắn hoàn toàn mềm mại ỷ lại, dịu dàng yêu thương hắn, không giữ lại chút nào.

Đôi môi Cố Uyên Đình trắng bệch, hắn không làm như Tô Ý Nhiên ra hiệu, một lần nữa ngồi về chỗ, cũng không dám làm trái ý Tô Ý Nhiên mà ngắt lời cậu. Hắn cứng đờ đứng tại chỗ, tay chân lúng túng, không thể động đậy được.

Tô Ý Nhiên từ từ nghĩ chuyện xảy ra ngày đó, nói tiếp: "Sau đó anh nói cho em, là bởi vì công việc không thuận lợi, gặp phải khó khăn, hơi mệt chút, mới không khống chế được tâm tình, nói ra câu nói như thế kia."

Tô Ý Nhiên nghĩ đến mấy ngày đó, Cố Uyên Đình đích xác rất bận, cậu cho là hắn đang bận chuyện đi làm ở Vị Hoa, Cố Uyên Đình đích xác cũng nói cho cậu biết như vậy.

Nhưng mà, nếu Cố Uyên Đình căn bản không làm việc ở Vị Hoa.

"Nếu lý do này vốn là giả, anh có phải là vốn là, thật sự dự định —— rời đi, không trở về nữa không?"

Tô Ý Nhiên tỉnh táo hỏi.

Cậu không ngừng một khắc nào, lại hỏi câu thứ hai, câu hỏi luôn đè nặng trong lòng cậu: "Khi đó, anh có phải là muốn..."

Ly hôn?

Hai chữ đằng sau còn chưa nói ra, cậu lại đột nhiên bị Cố Uyên Đình xông tới ôm lấy.

Cố Uyên Đình ôm chặt lấy Tô Ý Nhiên, hô hấp cơ hồ đã ngừng lại, tim cơ hồ chết lặng, giọng run rẩy, hắn không cho phép cậu tiếp tục nói: "Không, Nhiên Nhiên," đầu óc hắn trống rỗng, chỉ biết lặp lại, "Không phải, Nhiên Nhiên, "

Tô Ý Nhiên thấy Cố Uyên Đình hoảng loạn ôm cậu, ngay cả thân thể cũng run rẩy, dừng một chút, vẫn dịu dàng kiên nhẫn sờ sờ tóc hắn, nhẹ nhàng gọi hắn: "Anh Đình."

Cố Uyên Đình cảm nhận được Tô Ý Nhiên xoa đầu mình mới chậm rãi bình tĩnh lại.

Hắn nhìn Tô Ý Nhiên, lại hoảng loạn lặp lại một lần: "Không phải, Nhiên Nhiên."

Hắn đột nhiên nghĩ mà sợ, nếu như lúc đó hắn nói hai chữ ly hôn ra khỏi miệng, nếu như hắn thật sự muốn ly hôn với cậu, sẽ không còn sau đó nữa.

Tô Ý Nhiên sẽ đau lòng, sẽ khổ sở, thế nhưng cuối cùng, cũng sẽ rời đi không quay đầu lại, rồi sẽ không còn cơ hội cứu vãn. Cho dù hắn liều mạng thế nào, họ c*̃ng sẽ không có bất kỳ khả năng tái hợp nào nữa.

May mà, hắn không nói ra.

Cố Uyên Đình cực kỳ vui mừng, lúc đó hắn nuốt trở lại hai chữ kia, lúc đó hắn thay đổi quyết định.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!