Chương 4: Tim đập

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Buổi tối tám giờ rưỡi, Cố Uyên Đình mới trở lại nhà nguyên chủ.

Ấn vân tay, khóa cửa "Tích" một tiếng mở ra, hắn đẩy cửa ra, vừa mới vào nhà đã thấy Tô Ý Nhiên đi dép lê từ trong phòng bình bịch chạy tới, vừa nhìn thấy hắn, đôi mắt sáng lấp lánh, trêи môi tràn ngập cười kinh hỉ: "Anh đã về rồi!"

Tô Ý Nhiên nhào vào trong ngực Cố Uyên Đình, hai tay ôm lấy eo hắn, ngửi mùi vị quen thuộc trêи người anh Đình, rất vui vẻ: "Anh hôm nay về sớm."

Anh Đình mấy ngày nay luôn là mười một mười hai giờ tối mới về, khó được về sớm như thế.

Cố Uyên Đình đứng tại chỗ, lại tới nữa rồi, lại là loại cảm giác kỳ quái này.

Hắn cụp mắt nhìn Tô Ý Nhiên trong ngực, nghĩ mà chẳng hề quan tâm.

Tô Ý Nhiên thế giới này, hoàn toàn khác "Tô Ý Nhiên" kiếp trước hắn gặp phải, có thể nói là hoàn toàn tương phản.

Đương nhiên, hắn bây giờ, c*̃ng hoàn toàn tương phản.

Căn cứ theo điều tra của hắn, quá khứ thời kỳ đầu của nguyên chủ hoàn toàn giống hắn, bước ngoặt bắt đầu từ khi gặp phải Tô Ý Nhiên.

Tô Ý Nhiên thế giới này, không phản bội nguyên chủ, cũng không hãm hại nguyên chủ, càng không có những thứ ngổn ngang kia.

Nguyên chủ yêu cậu, kết hôn với cậu, tựa hồ cũng là chuyện rất tự nhiên.

Cố Uyên Đình bị Tô Ý Nhiên ôm, không nhúc nhích, hắn nhàn nhạt thẩm thị Tô Ý Nhiên, cái người ảnh hưởng lớn nhất đến nguyên chủ.

Sau khi hắn tỉnh lại, chỉ cần đối mặt Tô Ý Nhiên, sẽ xuất hiện các loại phản ứng không bình thường, Cố Uyên Đình cho là đều có thể giải thích.

Hiển nhiên, đây đều là ý thức mà nguyên chủ lưu lại quấy phá.

Về phần nguyên chủ đi đâu, hắn vì sao lại chết rồi trọng sinh đến thế giới này, đều không quan trọng.

Nếu hắn đã tới, để tất cả trở lại quỹ tích thế giới nguyên bản đi.

Tô Ý Nhiên không biết Cố Uyên Đình trong một khoảng thời gian ngắn nghĩ cái gì, cậu ôm một hồi là buông lỏng tay, cho anh Đình vào, vừa lấy dép lê ở huyền quan cho hắn vừa hỏi: "Đúng rồi, anh ăn cơm ở ngoài rồi hả?"

Cố Uyên Đình trả lời: "Ăn rồi."

Hắn nói xong cũng không để ý tới Tô Ý Nhiên nữa, đổi dép lê tự vào thư phòng, lướt qua Tô Ý Nhiên.

Tô Ý Nhiên nhận ra được Cố Uyên Đình dường như tâm tình không tốt, cậu đoán có thể là ngày hôm nay công tác ở bên ngoài không thuận lợi.

Cậu xoay một vòng trong phòng khách, vào nhà bếp bưng pancake xoài hôm nay mang về từ trong cửa hàng ra. Anh Đình thích ăn xoài, lấy cái này đi dỗ anh ấy.

Ăn chút ngọt, tâm tình có thể khá hơn một chút, đây là căn cứ có khoa học.

Cậu đem pancake xoài vào thư phòng, thấy Cố Uyên Đình ngồi trước máy tính, ngón tay khớp xương rõ ràng thỉnh thoảng bấm bàn phím, mặt không hề cảm xúc, không biết đang suy nghĩ gì.

Quả nhiên là tâm tình không tốt.

Tô Ý Nhiên lấy pancake xoài đến trước mặt Cố Uyên Đình, lắc lắc: "Anh Đình, anh ăn xoài không? Hôm nay em vừa làm trong tiệm, rất ngọt, ăn ngon lắm."

Cố Uyên Đình liếc mắt một cái, thấy là pancake xoài, xem ra nguyên chủ có khẩu vị giống hắn.

Hắn dời tầm mắt đi chỗ khác, lạnh lùng từ chối: "Không cần."

Tô Ý Nhiên sửng sốt: "Không thấy ngon miệng ạ?"

Anh Đình dường như tâm tình rất kém, thấy hắn như vậy, tâm tình Tô Ý Nhiên cũng không tự chủ được trầm xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!