Chương 39: Lúc đó, ly hôn

Tô Ý Nhiên cắm ba cây nến rực rỡ lên bánh ngọt, thấy anh Đình không nhúc nhích, cũng không đi tìm bật lửa, không khỏi nghi hoặc nhìn hắn.

Cậu nhìn thấy Cố Uyên Đình cứng ngắc tại chỗ, không biết đang suy nghĩ gì, không nói gì, c*̃ng không nhúc nhích, tựa hồ chưa kịp phản ứng chuyện gì mới biết được.

Tô Ý Nhiên nhìn phản ứng kì lạ của Cố Uyên Đình, lòng mơ hồ trầm lặng, ý nghĩ trong lòng cậu chợt loé lên giống như nghĩ tới điều gì, lại nhanh chóng quăng bay ý nghĩ chợt lóe mơ hồ đó đi, hôm nay cậu chỉ nguyện ý ôn tồn với anh Đình.

Cậu không nói gì, tự mình đi tìm bật lửa, tìm trong hộp sắt ở dưới bàn trà.

Cố Uyên Đình thấy động tác tìm kiếm của Tô Ý Nhiên, nhận ra được cậu hơi khác thường mà không hé răng, lập tức tỉnh táo lại.

Hắn vội vàng nói: "Để anh tìm."

Hắn ngồi xổm xuống, cùng Tô Ý Nhiên tìm kiếm bật lửa, không tìm được, lại vào thư phòng tìm, tìm được trong ngăn kéo bàn làm việc, hắn lấy bật lửa tới, đưa cho Tô Ý Nhiên: "Tìm thấy rồi."

Tô Ý Nhiên nhìn hắn: "Anh thắp nến đi." Cậu muốn cho hắn thắp nến.

Cố Uyên Đình nhìn ánh mắt chờ đợi của Tô Ý Nhiên, tay siết thật chặt bật lửa, cưỡng ép đè nén tâm tình của mình, thắp từng cây nến kỉ niệm kết hôn của Nhiên Nhiên và nguyên chủ.

Ba cái.

Cố Uyên Đình âm thầm cắn răng.

Tô Ý Nhiên kéo Cố Uyên Đình nguyện ước, lại cùng hắn thổi nến.

Kết quả không biết là bởi vì lúc thổi không khống chế được cường độ, hay là bởi vì nến không cắm vững, nến không chỉ đồng loạt bị thổi tắt, hơn nữa còn bị thổi ngã, xiêu vẹo đổ vào bánh ngọt.

"Ôi," Tô Ý Nhiên muốn cứu đã không kịp, không thể làm gì khác hơn là dùng nĩa xúc ba cây nến ra, để sang một bên.

Sau đó cậu đưa dao plastic cắt bánh ngọt cho Cố Uyên Đình: "Anh Đình, cắt bánh ngọt đi."

Cố Uyên Đình: "..."

Hắn không thể không đè nén đố kị sôi trào trong ngực mình, nhận dao plastic, làm theo lời Tô Ý Nhiên nói, cắt bánh ngọt kỉ niệm kết hôn.

Tay hắn siết thật chặt chuôi dao plastic, lúc cắt dùng sức quá lớn, chuôi dao plastic trong tay hắn "cách" một tiếng, bị hắn làm gãy.

Tô Ý Nhiên kinh ngạc nhìn hắn, cầm nửa đoạn dao plastic lên, không biết là chuyện gì xảy ra: "Anh làm thế nào thế." Cậu nhìn nửa đoạn dao plastic, "Không sao, vẫn dùng được, để em cắt."

Cố Uyên Đình: "..."

Cố Uyên Đình nhìn Tô Ý Nhiên cầm nửa đoạn dao plastic, một lần nữa cắt bánh ngọt, cắt bánh gato xoài nhỏ thành mấy phần.

Tô Ý Nhiên dùng cái đĩa nhỏ múc một phần đưa cho Cố Uyên Đình: "Cho anh."

Cố Uyên Đình nhận đĩa, nhìn chằm chằm bánh ngọt xoài trong đĩa.

Hắn biết nhất định bởi vì nguyên chủ thích ăn xoài, Nhiên Nhiên mới cố ý làm bánh ngọt xoài cho hắn, không có bất cứ liên quan gì đến khẩu vị của hắn.

Cố Uyên Đình càng nghĩ, đố kị trong lòng lòng lại càng phừng phừng.

Chỉ cần nghĩ tới Tô Ý Nhiên muốn cùng nguyên chủ hạnh phúc trải qua ngày này như vậy, hắn đã điên cuồng đố kị.

Tô Ý Nhiên thấy hắn vẫn không động, không khỏi dừng lại.

Cậu bất an hỏi: "Anh không thích ăn ạ?"

Cố Uyên Đình nghe giọng Tô Ý Nhiên chứa đầy bất an, vội vàng dùng nĩa ăn một miếng: "Ai bảo thế, ăn ngon lắm." Hắn ăn từng miếng từng miếng.

Tô Ý Nhiên thấy hắn ăn ngon miệng, lòng không khỏi nhẹ bẫng, tự mình múc một miếng bánh ngọt trong đĩa, dùng nĩa nhỏ ăn một miếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!