Tô Ý Nhiên khẽ run lông mi nhắm hai mắt, bị anh Đình hôn đỏ mặt lên, chân như nhũn ra, cậu đỏ mặt vòng lấy cổ anh Đình, đ*ng t*nh đáp lại nụ hôn của anh Đình.
Cố Uyên Đình ôn nhu triền miên hôn cậu hồi lâu, bờ môi dán vào nhau ngậm ʍút̼, như thể có ma lực, từ tim đến thân thể, không muốn tách ra, không nỡ lòng tách ra.
Tô Ý Nhiên bị anh Đình hôn tứ chi như nhũn ra, cậu nhắm mắt lại xấu hổ thừa nhận đáp lại, mặt hồng hồng, khóe mắt nổi lên tảng hồng ướt át.
Mãi đến khi nụ hôn kết thúc, Cố Uyên Đình thấy không đủ ôm Tô Ý Nhiên, hôn khuôn mặt cậu, đôi mắt, đôi môi, nhỏ vụn ôn nhu hôn cậu, mãi mãi cũng hôn không đủ, động tâm tới cực điểm.
Tô Ý Nhiên bị anh Đình yêu thương triền miên cảm hoá, dường như muốn hòa tan trong yêu thương cùng ôn nhu, đắm chìm trong ôn tồn với hắn.
Ôn tồn hồi lâu, Cố Uyên Đình ôm cả người Tô Ý Nhiên, ôm cậu để cho cậu ngồi trêи đùi, ôm cả người cậu vào trong ngực, lại cúi đầu hôn đôi môi bị hắn hôn hồng hồng: "Nhiên Nhiên."
Hắn ôn nhu sờ tóc Tô Ý Nhiên, dán lên trán cậu, thân mật nhẹ nhàng cọ cọ, chóp mũi chạm vào chóp mũi cậu, nói xin lỗi: "Xin lỗi, anh về trễ, không thể đón Giáng sinh với em."
Đã hơn ba giờ sáng, qua mười hai giờ rồi, không còn là ngày 25 tháng 12, đã nói muốn cùng Nhiên Nhiên đón Giáng sinh, lại không thể làm được, cho dù là nguyên nhân bởi vì thời tiết không thể đối kháng, hắn vẫn rất tự trách.
Tô Ý Nhiên được Cố Uyên Đình ôn nhu yêu thương lấp đầy, ngắn ngủi quên mất vấn đề giữa hai người, cậu ôm cổ anh Đình, thân thiết dùng hai má cọ mặt anh Đình: "Không sao, mưa tuyết lớn, c*̃ng hết cách mà, không phải lỗi của anh."
Cậu lại bổ sung: "Hơn nữa, cũng không muộn."
Cố Uyên Đình không nhịn được lại hôn cậu mấy lần, lại nhớ tới nửa đêm cậu ngủ trêи ghế salon, nhất định là chờ hắn không chịu được nữa mới ngủ.
Lòng hắn mềm mại, lại đau: "Sao em không ngoan ngoãn nghe lời đi ngủ trước đi? Đã trễ thế này vùi trong ghế sôpha ngủ, lỡ như cảm lạnh làm sao bây giờ?"
Hắn thật sự lo lắng, nắm hai tay Tô Ý Nhiên thử độ ấm, cảm giác mu bàn tay trong lòng bàn tay vẫn ấm áp, tạm yên tâm.
Tô Ý Nhiên nói: "Muốn chờ anh về, em ngủ ngay, không sao, em còn mở điều hòa chế độ ấm, anh xem tay em cũng không lạnh mà."
Vừa mới dứt lời, tất trêи chân cậu bị anh Đình cởi ra, hai chân trắng nõn lộ ra trong không khí, cậu theo bản năng hơi co chân lại, cũng đã không kịp rồi, bị bàn tay ấm áp của Cố Uyên Đình bao lại.
Tô Ý Nhiên ngượng ngùng, "Làm gì thế..."
Cố Uyên Đình sờ thấy chân của cậu lạnh lẽo, nhẹ nhàng nhíu mày, cảm thấy lo lắng: "Lạnh như thế," hắn lần thứ hai cảm thấy tự trách, "Đều là lỗi của anh, để em chờ muộn như vậy."
Tô Ý Nhiên nói: "Thật sự không sao đâu, em không cảm thấy chân lạnh."
Cố Uyên Đình không nói thêm gì nữa, hắn xê dịch vị trí, ôm lấy Tô Ý Nhiên cho cậu ngồi một bên, cầm hai chân lạnh lẽo của Tô Ý Nhiên vào trong ngực, lấy lòng bàn tay ấm áp của mình sưởi ấm cho chân cậu.
Sưởi ấm một hồi, hắn lại cảm thấy không đủ, vén áo mình lên, cầm hai chân Tô Ý Nhiên nhét vào trong áo, dán sát thịt ôm vào ngực, để cho cậu dán vào da dẻ ấm áp của mình.
Tô Ý Nhiên bị hắn làm cho đỏ mặt, chân trần dán vào cơ bụng cứng rắn của anh Đình, cảm thấy chỗ đó vừa bỏng vừa nóng, cậu bất an giật giật, muốn rút ra: "Anh Đình, em không lạnh, không sao." Nào phải cần thế.
Cố Uyên Đình nắm chân của cậu ấn lại sưởi ấm, không cho cậu lộn xộn: "Ngoan, đừng lộn xộn."
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình kiên trì, không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn không lộn xộn nữa, cứ như vậy dán vào cơ bụng của anh Đình.
Cố Uyên Đình vốn hết sức tập trung sưởi ấm chân cho Tô Ý Nhiên, nhưng dần dần, cảm nhận được đôi chân trần mềm mại của Tô Ý Nhiên kề sát ở cơ bụng của mình, bụng dưới hắn dần dần nóng lên.
Hắn nắm hai chân Tô Ý Nhiên, không nhịn được sờ sờ da dẻ trêи chân cậu, cảm giác mềm mại, lại mượt mà, rất thích hợp để người nâng trong lòng bàn tay thưởng thức.
Tô Ý Nhiên cảm giác hai chân của mình ấm lên, lần thứ hai giật giật, muốn rút ra: "Được rồi, chân em không lạnh nữa, anh Đình."
Mới động hai lần, chân của cậu lại bị Cố Uyên Đình đột nhiên đè lại, Tô Ý Nhiên nghe anh Đình th* d*c rêи khẽ một tiếng, sau đó cảm giác được...
Tô Ý Nhiên cứng rồi.
Tô Ý Nhiên sốt ruột vội vã hoảng loạn rút chân ra, may mà lúc này anh Đình không ấn cậu lại nữa, cậu vội vã cuộn tròn chân thu chân của mình lại, Cố Uyên Đình theo động tác của cậu nhìn cậu, tầm mắt tối tăm thiêu đốt lửa rơi vào mu bàn chân trắng nõn dưới ánh đèn.
Tô Ý Nhiên nhìn thấy tầm mắt của Cố Uyên Đình, cảm giác bại lộ ở trong không khí vẫn không an toàn, vội vã cầm lấy chăn nhung che chân mình, che kín lại không cho xem, đỏ mặt lắp ba lắp bắp: "Anh, anh anh anh..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!