Ngày hôm sau Tô Ý Nhiên dậy, không đến cửa hàng ngay mà ở nhà xem bài đăng bác bỏ tin đồn trước, lại đơn giản sửa đổi một lần, lên Weibo chuẩn bị đăng lên.
Ấn theo kế hoạch đã định, đăng bài thông báo, quan sát thêm, sau đó căn cứ tình huống làm phương án xử lí tiếp theo.
Tô Ý Nhiên đăng thông báo bác bỏ tin đồn lên Weibo, theo thói quen mở bảng hot search ra nhìn, phát hiện các bài đăng nói xấu cậu và cửa hàng hôm qua còn trêи hot search nay đã biến mất.
Có lẽ là nhiệt độ biến mất, bị quét xuống, Tô Ý Nhiên không nghĩ nhiều, cậu thở phào nhẹ nhõm, lại dùng khung tìm kiếm tìm từ khóa liên quan đến "Nhất Thính", muốn nhìn xem nhiệt độ lui thế nào rồi.
Làm cậu bất ngờ là, đề tài xấu có liên quan đến "Nhất Thính", giống như biến mất tăm, tất cả đều không tìm ra được, cậu lại thay đổi mấy từ khóa khác tìm, phát hiện tất cả đề tài liên quan đến cậu và cửa hàng, đều không thấy.
Không chỉ đề tài, ngay cả bình luận chửi bới liên quan, c*̃ng biến mất toàn bộ.
Ngoại trừ Weibo, những nền tảng mạng xã hội khác c*̃ng không thể tìm kiếm tin tức xấu về cậu.
Trong một đêm, tin tức xấu về cậu biến mất sạch.
Giống như bị một bàn tay vô hình đột nhiên đè xuống, rốt cuộc không còn lực phản kϊƈɦ nữa.
Tô Ý Nhiên giật mình.
Cậu nhớ tới hôm qua, Cố Uyên Đình nói chuyện này sẽ được giải quyết nhanh.
Đây là... Anh ấy làm sao?
Tô Ý Nhiên có nghĩ đến Cố Uyên Đình giải quyết thế nào, mà hoàn toàn không nghĩ đến, sẽ là loại phương thức giải quyết này.
Cố Uyên Đình... Vì sao có thể làm đến độ này?
Cậu nhìn điện thoại di động mà run lên một hồi, bất kể nói thế nào, chuyện này bị đè xuống, cậu cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cậu cất điện thoại di động, đi đến cửa hàng... Truyện Việt Nam
Hai ngày sau. Nước D, nửa đêm, bến cảng.
Tiểu Chu sốt sắng ngồi trong xe chờ đợi, thỉnh thoảng nhìn biển rộng trong đêm tối, mà chỉ có thể nhìn thấy cảnh tĩnh lặng không gợn gió. Anh đứng quá xa, không nhìn thấy gì cả, c*̃ng không nghe được bất kỳ động tĩnh nào.
Lần kế hoạch này, anh chỉ là nhân viên ngoài, vẻn vẹn phụ trách tiếp ứng, mà chỉ là phụ trách một ít chuyện ngoài, cũng đã đủ làm cho anh hiểu được nguy hiểm trong đó.
Tiểu Chu căng thẳng chờ đợi, không biết đợi bao lâu, đợi từ đêm đen cho đến bình minh.
Ngay khi trái tim Tiểu Chu trầm xuống, anh nhìn thấy một chiếc du thuyền cực lớn cập cảng.
Tim Tiểu Chu đập nhanh hơn, anh ngừng thở, đôi mắt không chớp nhìn bến cảng.
Từ trêи du thuyền xuống dưới, sẽ là ai?
Rốt cục, Tiểu Chu thấy được một thân ảnh quen thuộc trong đám người chen chúc, tay anh bắt đầu run rẩy, là kϊƈɦ động.
Là giám đốc Cố!
Bọn họ thành công rồi!
Kế hoạch của Cố Uyên Đình lần này tiến hành coi như thuận lợi.
Tuy rằng bởi vì chuẩn bị không đủ chu toàn, trong quá trình đã xảy ra một chút ngoài ý muốn, dẫn đến hắn chịu chút ít vết thương, thế nhưng cuối cùng, hắn thành công.
Cố Uyên Đình ôm sườn trái, ngửa đầu dựa vào ghế xe, thở phào nhẹ nhõm.
Phiền toái lớn nhất đã giải quyết, hai ngày sau chỉ cần làm tốt khắc phục hậu quả cùng với công tác phần kết, rất nhanh, tất cả có thể trần ai lạc định.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!