Chương 35: Nhạc ru

Ngày hôm nay Cố Uyên Đình bàn một dự án hợp tác ở ngoài, buổi trưa trở lại tầng văn phòng cao nhất ở tổng bộ công ty.

Hắn như lúc thường, vừa lấy văn kiện chuẩn bị xem, vừa mở máy tính bên cạnh ra, mở camera muốn nhìn Nhiên Nhiên.

Hiện giờ thời gian ở nước là tầm bốn, năm giờ chiều, Nhiên Nhiên chắc còn vội vàng trong cửa hàng.

Mở camera ra, Cố Uyên Đình ngoài ý muốn phát hiện, trong cửa hàng chỉ có mấy nhân viên và khách khứa, Tô Ý Nhiên không ở đó.

Trong nhà, trong cửa hàng đều không có bóng người của cậu.

Cố Uyên Đình cho là Tô Ý Nhiên có những việc khác, vốn c*̃ng không để ý.

Quay đầu tiếp tục xem văn kiện, dư quang hắn trong lúc vô tình liếc về dưới góc phải máy tính, camera ở góc tối của xe.

Hắn khựng lại, mở ra thật nhanh.

Hắn thấy hình ảnh trong camera, có thể nhìn ra là một bãi đậu xe ngoài trời, nhiều cảnh tượng bị thân xe chặn lại một nửa, không nhìn ra nhiều hơn. Chỉ từ nửa cảnh sắc lộ ra để xem, bãi đậu xe ngoài trời này, xa lạ, lại quen mắt.

Lòng Cố Uyên Đình hồi hộp một chút.

Hắn thật nhanh mở hệ thống định vị trêи điện thoại di động của Tô Ý Nhiên ra.

Trong định vị, điểm cuối cùng Tô Ý Nhiên dừng lại, đường Nam Đình, quận Đức Ninh tại thành phố A.

Đại biểu nơi Tô Ý Nhiên dừng lại, vị trí điểm đỏ, là Tài chính Vị Hoa.

Cố Uyên Đình đột nhiên đứng lên, lập tức gọi điện thoại cho Tô Ý Nhiên.

Động tác của hắn quá lớn, bàn phát ra âm thanh chói tai.

Cố Uyên Đình lo lắng, không để ý đến, chỉ nghe được trong ống nghe điện thoại di động không ngừng truyền đến tiếng vang "Tuýt —— Tuýt ——", hồi lâu không ai nghe, sau đó vang lên tiếng hệ thống nhắc nhở.

Cố Uyên Đình nghe được chữ đầu tiên của hệ thống là cúp máy, thật nhanh lần thứ hai gọi tới.

Không ai nghe.

Nhiên Nhiên không chịu nghe.

Hắn gọi điện thoại một lần lại một lần, lòng như lửa đốt, sốt ruột bất an, vừa nghĩ tới sau khi Nhiên Nhiên phát hiện có thể sẽ thương tâm khổ sở, hận không thể lập tức bay về nước.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, cuối cùng hắn hít một hơi thật sâu, tỉnh táo một chút, không tiếp tục gọi điện thoại cho Tô Ý Nhiên nữa, tìm một dãy số trong danh bạ, gọi tới.

Tô Ý Nhiên vẫn cứ hoảng hốt ngồi trêи bậc thang nhỏ ở chân tường hẹp trong quảng trường, không biết mình đang nghĩ gì.

Điện thoại di động trong túi vang mãi, cậu c*̃ng không để ý đến.

Không biết qua bao lâu, chuông điện thoại di động rốt cục im lặng, không vang lên nữa, xung quanh yên tĩnh lại.

Tô Ý Nhiên cho là đối phương sẽ không gọi lại, trong lòng không biết là thở phào nhẹ nhõm, hay là cảm thấy thất vọng.

Cậu tiếp tục ngẩn ra, c*̃ng không biết mình đang nghĩ gì.

Lại qua một lát, cậu nhìn thấy một người xa lạ từ đối diện đường cái đi tới bên này, cậu không để ý, hãm sâu trong tâm tình của mình, xuất thần suy nghĩ.

Người xa lạ trực tiếp đi tới chỗ cậu, dừng ở bên cạnh cậu, Tô Ý Nhiên lúc này mới chú ý tới đối phương, cậu mang theo nghi ngờ ngẩng đầu liếc mắt nhìn đối phương một cái.

Người xa lạ hơi khom lưng, cầm điện thoại di động đưa cho cậu, ngữ khí rất cung kính: "Tô tiên sinh, giám đốc Cố muốn trò chuyện với ngài."

Tô Ý Nhiên: "???"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!