Chương 31: Làm mất mặt

Tô Ý Nhiên thấy Cố Uyên Đình không nói lời nào, hơi cau mày giáo ɖu͙ƈ hắn: "Anh phải nghiêm túc xin lỗi họ đó, biết chưa?"

Cố Uyên Đình nỗ lực khắc chế ngọn lửa trong lòng mình, chỉ có thể vác cái vỏ này: "... Anh sẽ tặng quà xin lỗi."

Tô Ý Nhiên nghe Cố Uyên Đình nói như vậy, mới yên tâm: "Em nói với họ rồi, lúc đó chúng ta cùng mời họ ăn bữa cơm, sau đó sẽ tặng chút quà."

Cố Uyên Đình: "... Ừ."

Tô Ý Nhiên lại nghĩ đến một chuyện nữa: "Đúng rồi, anh còn nhớ hai người Hàng Tử Khôn và Ngô Lam Lam không?"

Cố Uyên Đình nói: "Làm sao thế?" Hắn đương nhiên không nhớ rõ.

Tô Ý Nhiên do dự nói: "Ngày hôm nay em nghe Hàng Tử Khôn nói, dường như khi đó Ngô Lam Lam chuyển trường, có liên quan đến chúng ta."

Chuyển trường? Cố Uyên Đình nhíu mày lại, cuối cùng nói: "Anh không có ấn tượng gì với hai người này." Không có ấn tượng với bạn học cũ, c*̃ng rất bình thường.

Tô Ý Nhiên gật đầu, ngay cả cậu cũng không có ấn tượng gì với Hàng Tử Khôn, càng khỏi nói đến anh Đình.

Về phần Ngô Lam Lam, lúc đó cậu và Ngô Lam Lam cũng chỉ là quan hệ nửa quen, anh Đình thì càng không giao tiếp gì với Ngô Lam Lam.

Tô Ý Nhiên cảm thấy mình cả nghĩ quá rồi, Hàng Tử Khôn nói câu nói kia với cậu đúng là kỳ quái, nhưng cả đêm hôm nay, Hàng Tử Khôn cũng âm dương quái khí với cậu, cậu suy nghĩ một chút rồi bình thường trở lại: "c*̃ng không có gì, là em nghĩ nhiều thôi."

Cố Uyên Đình gật gật đầu, âm thầm đặt chuyện này trong lòng, quyết định một lát nữa đi thăm dò xem sao.

Nói xong vấn đề của các bạn học, Tô Ý Nhiên cảm thấy, cậu phải nghiêm túc đàm luận vấn đề giữa cậu và anh Đình.

Tô Ý Nhiên hỏi hắn: "Bây giờ nói đi, lúc đó tại sao anh phải lén em dọa các bạn học?"

Lén xé thư tình trong ngăn bàn của cậu, cậu bây giờ nghĩ một chút coi như có thể hiểu được, nhưng mà...

Tô Ý Nhiên tiếp tục chất vấn hắn: "Người ta chỉ có nói mấy câu với em, anh đã đi uy hϊế͙p͙ người ta sau lưng em, đây cũng quá khoa trương rồi đấy, trong phim truyền hình cũng không thấy diễn thế đâu."

Cố Uyên Đình: "..."

Tô Ý Nhiên thấy Cố Uyên Đình không nói lời nào, lại tiếp tục nói: "Hơn nữa anh còn vẫn luôn gạt em, nếu không phải em đi tham gia họp lớp, rất có khả năng vẫn luôn không biết, giấu kĩ quá ha?" Từ trung học giấu đến tận bây giờ, ngẫm lại cũng đủ kiên trì...

Cố Uyên Đình: "..."

Tô Ý Nhiên cảm thấy đây thật sự là vấn đề: "Nói một chút đi, anh Đình, chuyện này không thể cứ cho qua như vậy."

Cố Uyên Đình: "..."

Đối mặt chất vấn của Tô Ý Nhiên, Cố Uyên Đình hết cách rồi, không thể làm gì khác hơn là phỏng đoán tâm lý của nguyên chủ: "... Lúc đó," hắn dừng một chút, lại nói, "... Vì quá không có cảm giác an toàn, sợ em bị những người khác cướp đi, mới làm như vậy."

"Sợ em biết anh làm chuyện như vậy sẽ ghét anh, rời xa anh, mới gạt em."

Cố Uyên Đình cảm thấy mình đã phỏng đoán bảy tám phần tâm lý của nguyên chủ.

Chỉ là càng phỏng đoán, lại càng muốn cắn nát chân răng.

Nhiên Nhiên bị nguyên chủ đê tiện lừa gạt như thế.

Tô Ý Nhiên nghe Cố Uyên Đình giải thích, không khỏi cảm thấy đau lòng. Cậu biết quá khứ của Cố Uyên Đình khi còn bé, cũng biết Cố Uyên Đình từ nhỏ đã là một đứa trẻ không có cảm giác an toàn, lòng cảnh giác cực mạnh, thậm chí còn sẽ thể hiện ra tính chất công kϊƈɦ cực cường với ngoại giới.

Theo hai người ở chung ngày nhiều, đồng thời dần dần lớn lên, Cố Uyên Đình mới chậm rãi biến hóa theo phương hướng tốt.

Tô Ý Nhiên vẫn cho là, ít nhất Cố Uyên Đình thời kỳ trung học đã hoàn toàn xóa bỏ bóng tối khi còn bé, mặc dù coi như lãnh khốc lại trầm mặc ít nói, nhưng ít ra nội tâm đã vui vẻ.

Cậu cúi đầu, cảm thấy khổ sở: "Xin lỗi, là em không chú ý tới anh, mới có thể làm cho anh không có cảm giác an toàn như thế."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!