Chương 30: Đổ vỏ

Tô Ý Nhiên không nghĩ đến, Cố Uyên Đình lại lén mình làm chuyện như vậy.

Bắt nạt bạn học, còn làm người ta khóc, thực sự là hơi quá đáng.

Tô Ý Nhiên cảm thấy rất hổ thẹn, xin lỗi những bạn học này: "Xin lỗi, tớ không biết anh ấy từng làm chuyện như vậy, thay anh ấy xin lỗi các cậu."

Quay về cậu nhất định phải tìm anh Đình hỏi rõ, còn phải bảo anh Đình nhận lỗi với họ, cái này lưu lại bóng ma trong lòng bao lớn chứ?

Bạn học nữ nói câu đầu tiên thấy biểu tình Tô Ý Nhiên hổ thẹn, trái lại cảm thấy xấu hổ: "Không sao, bây giờ nhớ đến thấy cũng vui, ha ha."

Còn có bạn học nói: "Đã qua nhiều năm như vậy, ngẫm lại c*̃ng không có gì, nhưng mà ngày khác phải bảo lão Cố nhà cậu mời mọi người chúng tớ ăn bữa cơm đó."

Tô Ý Nhiên vội vã đồng ý, hẹn tìm thời gian gặp mặt một lần, cậu và Cố Uyên Đình mời mọi người ăn cơm.

Vụ này tạm qua, các bạn học nhớ tới chuyện năm đó của Tô Ý Nhiên cùng Cố Uyên Đình, đều rất có cộng hưởng, dồn dập kể lể:

"Khi đó hai người giáo thảo các cậu đi đâu cũng dính vào nhau, đẹp mắt không chịu được, mỗi ngày đều làm cho trường học của chúng ta như phim thần tượng vườn trường."

"Cố Uyên Đình nhìn cậu như che chở đồ ăn, ai cũng không cho tiếp cận."

"Cố Uyên Đình ôn nhu kiên trì các kiểu với cậu á, đối diện với những bạn học khác là giây lát trở nên lãnh khốc băng sơn, như biến thành người khác."

"Kỳ thực tớ lén lút gặm đường cp hai người các cậu rất lâu, ha ha ha ha."

"Tớ còn từng nhìn thấy Cố Uyên Đình lén lút xé thư tình trong ngăn bàn của cậu ném đi..."

...

Tô Ý Nhiên: "..."

Mọi người luận tràn đầy phấn khởi.

Tiền Tiểu Minh ngồi bên cạnh cậu lúc này có vẻ hơi trầm mặc, Tô Ý Nhiên nghĩ đến trước đó cậu vốn có quan hệ rất tốt với Tiền Tiểu Minh, đột nhiên lớp 11, quan hệ của hai người trở thành nhạt, lẽ nào cũng là bởi vì...

Tô Ý Nhiên hổ thẹn nhìn Tiền Tiểu Minh: "Lúc đó anh Đình... Cố Uyên Đình anh ấy —— "

Tiền Tiểu Minh theo bản năng sờ sờ cổ mình, sau đó lắc đầu cười khẽ: "c*̃ng không có gì, sau đó cậu ấy c*̃ng bồi thường tớ rồi."

Trêи thực tế, hắn biết nhiều hơn so với bạn học bình thường.

Chỉ là hắn lúc đó quan hệ với Tô Ý Nhiên hơi khá hơn một chút, đã bị Cố Uyên Đình bóp cổ nhắc nhở, thậm chí gia đình c*̃ng chịu ảnh hưởng, có đoạn thời gian, hắn còn giận chó đánh mèo với Tô Ý Nhiên trong lòng.

Sau khi hắn xa lánh Tô Ý Nhiên, Cố Uyên Đình bồi thường cho gia đình hắn, hắn chậm rãi c*̃ng coi nhẹ, trái lại bắt đầu lo lắng Tô Ý Nhiên. Nhưng hắn không dám can thiệp.

Tiền Tiểu Minh nghĩ đến hình ảnh lần trước gặp, Cố Uyên Đình cùng Tô Ý Nhiên nắm tay, yên tâm.

Hắn nói với Tô Ý Nhiên, "Lần trước tớ gặp được cậu và Cố Uyên Đình, xem hai người các cậu hạnh phúc, Cố Uyên Đình cũng biến thành rất bình thường, thực sự là thở phào nhẹ nhõm, ha ha."

Tô Ý Nhiên: "..." Hóa ra trong mắt người khác, anh Đình không bình thường...

Là cậu hiểu anh Đình quá ít sao? Không đủ để ý hắn sao?

Lúc lên trung học, nhiệm vụ học tập nặng, bài tập nhiều, hơn nữa thành tích học tập của anh Đình không tốt, cậu mỗi ngày đều phải dành chút thời gian bổ túc bài tập cho hắn, thời gian rảnh vốn không có bao nhiêu.

Cậu và phần lớn bạn học đều là quan hệ bạn bè bình thường, thế nhưng không thâm giao với ai, với Tiền Tiểu Minh cũng chỉ là quan hệ tương đối tốt, thường tán gẫu, cũng không chú ý tới, cậu khả năng ở một góc độ nào đó, bị tập thể "xa lánh".

Tô Ý Nhiên tự hỏi.

Lúc này, cửa hội trường mở ra, một người âu phục giày da, đeo kính đi vào, chào hỏi mọi người: "Ngại quá, có chút việc, tới muộn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!