*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tô Ý Nhiên s* s**ng mấy lần rồi rút tay ra, cậu nhăn mày lại: "Quần áo trong cũng ướt." Cậu lo lắng, nhanh chóng đẩy Cố Uyên Đình tới phòng tắm, "Nhanh đi tắm nước nóng, xua đi khí lạnh."
Cố Uyên Đình không đề phòng bị cậu đẩy đi hai bước, dừng bước lại bất động: "Không cần, mưa nhỏ."
Tô Ý Nhiên đẩy hai lần không đẩy được, vì vậy dỗ hắn: "Anh Đình, anh bị cảm em sẽ lo lắng, đi nào, ngoan nào, nha."
Giọng cậu mềm mại.
Cố Uyên Đình: "..."
Cố Uyên Đình bước vào buồng tắm.
Tô Ý Nhiên thấy hắn nghe lọt tai, yên tâm trở lại bếp tiếp tục nấu cơm.
Cậu nấu thức ăn xong, bưng lên bàn ăn lấy đĩa giữ ấm.
Chỉ chốc lát sau, Cố Uyên Đình tắm xong đi ra, Tô Ý Nhiên theo bản năng quay đầu nhìn lại.
Cố Uyên Đình để trần thân trêи, cơ bắp eo rắn chắc, sau khi tắm giọt nước tích xuống từ tóc hắn, một đường dán vào thân thể tinh tráng lướt xuống, dọc theo cơ bụng tám múi uốn lượn xuống phía dưới, biến mất trong khăn tắm ở h* th*n.
Hormone tăng cao kéo tới, Tô Ý Nhiên không tự chủ nuốt ngụm nước miếng, chân mềm nhũn.
"Anh, anh anh anh nhanh vào phòng ngủ mặc quần áo đi!" Cậu mặt đỏ hồng, tim đập đến thình thịch, lung ta lung tung đẩy Cố Uyên Đình vào phòng ngủ, thừa dịp loạn còn sờ cơ bụng của hắn một cái.
Cố Uyên Đình: "..."
Cố Uyên Đình vào phòng ngủ thay quần áo, Tô Ý Nhiên mới bình phục tâm tình.
Ngẫm lại là cảm thấy mất mặt, đã kết hôn lâu như vậy rồi, nhìn thấy thân thể anh Đình còn bị mê hoặc đến thần trí không rõ, ngất ngất ngây ngây, thiếu chút nữa không dời nổi bước chân.
Tô Ý Nhiên chỉ tiếc mài sắt không nên kim với mình một phút chốc, Cố Uyên Đình thay xong quần áo đi ra.
Cậu thấy Cố Uyên Đình vừa sửa sang lại cổ áo khoác vừa đi ra, đột nhiên nhớ tới cái gì, hỏi hắn: "Đúng rồi, anh có mặc quần thu không đấy?"
Cố Uyên Đình: "..."
Tô Ý Nhiên nhìn Cố Uyên Đình một lát, biết ngay là hắn không mặc, cậu lại hỏi: "Anh buổi sáng không phải c*̃ng không mặc quần thu đấy chứ?"
Cố Uyên Đình đột nhiên không khỏi có cảm giác căng thẳng: "..."
Tô Ý Nhiên biết ngay, được rồi, không mặc, cậu dùng ánh mắt khiển trách nhìn hắn.
Cố Uyên Đình không giải thích được cảm thấy tay chân luống cuống, đứng một lát ở cửa phòng ngủ như bị phạt, cuối cùng quay đầu lại một lần nữa vào phòng ngủ: "... Tôi mặc quần thu vào."
Tô Ý Nhiên hài lòng, chờ Cố Uyên Đình mặc ra ngoài, lôi kéo hắn ngồi xuống ghế salon, cầm khăn lông khô lau tóc cho hắn.
Vừa lau, cậu vừa không nhịn được thao thao bất tuyệt giáo ɖu͙ƈ, tỷ như "Tuy rằng anh không thích mặc quần thu mà không thể tùy hứng vẫn phải mặc", "Sáng sớm anh còn bị cóng đến chân đau, sao lại không yêu quý thân thể của mình như vậy", "Anh như thế lúc lớn tuổi làm sao bây giờ" vân vân.
Cậu biết anh Đình bắt đầu từ trước đây vẫn cứ không thích mặc quần thu, mỗi khi đến mùa, cậu cứ phải nhìn chằm chằm mới bằng lòng mặc quần thu vào, thật là khiến người ta buồn rầu.
Cố Uyên Đình yên lặng nghe, cảm nhận được xúc cảm ôn nhu trêи đầu bị khăn mặt lau chùi, có thể là bởi vì mặc thêm một cái quần thu, hắn cảm thấy thân thể dường như thật sự ấm một chút.
Mãi đến tận lúc ăn cơm, Tô Ý Nhiên trong lúc vô tình hỏi hắn một câu: "Đúng rồi, anh vừa nãy đi ra cửa đi đâu thế?"
Cố Uyên Đình dường như bị đánh thức, ấm áp trêи người rút đi từng chút một, hắn nghĩ tới mục đích mình ra ngoài, khôi phục giọng nói nhàn nhạt: "Tùy tiện đi dạo."
Tô Ý Nhiên chỉ thuận miệng hỏi, nghe hắn nói như vậy, cho là hắn đi ra ngoài giải sầu, không nghi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!