Chương 29: Lúm đồng tiền

Cố Uyên Đình đan xong vòng cuối cùng ở vai, cuộn len lại, trân trọng thu hồi áo len màu hồng mới đan được một nửa mới xuống xe.

Kế tiếp là một hồi bận rộn phiền phức mà kín đáo.

Bận rộn xong, Cố Uyên Đình một mình ngồi trong phòng làm việc, gọi trò chuyện video cho Tô Ý Nhiên.

Mấy ngày nay, mỗi ngày thời gian này, hắn đều sẽ gặp Nhiên Nhiên một lần.

Rất nhanh, cuộc gọi được kết nối, Tô Ý Nhiên xuất hiện trong màn hình: "Anh Đình."

Mỗi lần nhìn thấy Tô Ý Nhiên như vậy, tim Cố Uyên Đình đều sẽ nhảy một cái, không tự chủ được ngừng thở.

Cố Uyên Đình nhìn cậu: "Hôm nay hội ăn thử thế nào?" Hắn biết Bánh ngọt Nhất Thính hôm nay làm hội ăn thử, là một khâu rất trọng yếu trong kế hoạch phát triển cửa hàng của Tô Ý Nhiên.

Tô Ý Nhiên nghĩ đại thành công hôm nay, rất cao hứng, cậu vui vẻ nói chuyện ngày hôm nay cho anh Đình.

Cố Uyên Đình cảm nhận được cậu vui sướиɠ, trong lòng cũng cùng tuôn ra vui sướиɠ mềm mại: "Em làm rất tốt, chúc mừng em."

Tô Ý Nhiên cười rộ lên, mặt mày cong cong, lộ ra lúm đồng tiền nhỏ bên má phải, Cố Uyên Đình đột nhiên muốn chọc chọc lúm đồng tiền của cậu.

Trêи thực tế hắn muốn làm như vậy từ lâu.

Cố Uyên Đình cách màn hình lạnh lẽo chạm lúm đồng tiền của cậu, tưởng tượng cảm xúc đáng yêu lại mềm mại chỗ đó.

Tô Ý Nhiên nhìn thấy anh Đình đột nhiên lấy ngón tay chọc màn hình, không rõ: "Anh Đình, anh đang làm gì thế?"

Cố Uyên Đình thu tay về: "Không có gì."

Hắn nghĩ tới một chuyện, nhăn mày lại, hỏi Tô Ý Nhiên: "Sáng sớm hôm nay, có phải là ăn vụng kẹo không?"

Tô Ý Nhiên nhìn thấy anh Đình vẻ mặt nghiêm túc, lòng hồi hộp, tầm mắt dao động sang bên cạnh: "Không, không có ạ, sao lại thế."

Chỉ là bởi vì hôm nay làm hội ăn thử, chuẩn bị quá nhiều đồ ngọt, thật sự là quá thơm, cậu mới nhịn không được ăn trộm một miếng nhỏ... truyện đam mỹ

Nhưng mà sao anh Đình biết...

Cố Uyên Đình nhíu mày nhìn cậu: "Nhiên Nhiên."

Tô Ý Nhiên biết không lừa được anh Đình, cậu chột dạ giải thích: "Cũng chỉ ăn một miếng nho nhỏ mà thôi, chỉ to như vậy," Cậu khoa tay, tỏ vẻ chỉ là một miếng nhỏ, "Không sao."

Cố Uyên Đình nhíu mày: "Em quên mấy ngày trước ăn nhiều kẹo đau răng vào bệnh viện sao?" Hắn nghĩ tới bộ dáng Tô Ý Nhiên ngày đó mà lòng còn đau đớn.

Nhưng mà hắn ở nước D xa xôi, c*̃ng không có cách nào mọi thời khắc quản cậu, chỉ có thể quyết định, phải sớm xử lý xong chuyện ở đây, mau trở về.

Tô Ý Nhiên nhìn thấy biểu tình của anh Đình, c*̃ng biết mình làm cho đối phương lo lắng. Cậu cúi đầu, cảm giác mình làm sai: "Xin lỗi, sau này sẽ không làm cho anh lo lắng nữa."

Cố Uyên Đình nhìn thấy cậu như vậy là mềm lòng, ngữ khí mềm mỏng: "Không phải không cho em ăn," hắn dừng một chút, "Chỉ là răng mới khỏi, tạm thời chưa được, qua một thời gian ngắn mới được, Nhiên Nhiên."

Tô Ý Nhiên bé ngoan gật đầu: "Biết rồi ạ."

Anh Đình sao giống quỷ thần vậy, ở nước ngoài còn có thể biết tất cả mọi chuyện... Lần này Tô Ý Nhiên dù muốn ăn kẹo, cũng không dám ăn trộm...

Tô Ý Nhiên cũng nghĩ tới vụ đau răng vào bệnh viện, bị nhắc nhở, cậu lại nghĩ tới có chuyện quên nói cho anh Đình.

Tô Ý Nhiên: "Đúng rồi, anh còn nhớ trước đó Tiền Tiểu Minh mời em đi họp lớp không? Hai ngày trước cậu ấy nhắn tin cho em hay, nói hội họp xác định vào cuối tuần sau, nhưng đáng tiếc anh không ở nhà, không thể cùng đi với em."

Cố Uyên Đình theo bản năng nhíu mày: "Em cũng đừng đi." Hắn không hy vọng Tô Ý Nhiên có bất kỳ liên luỵ gì với tất cả có liên quan đến nguyên chủ.

Tô Ý Nhiên không biết Cố Uyên Đình đang suy nghĩ gì, cậu cảm thấy lạ: "Tại sao không đi thế, em đã đồng ý rồi, cuối tuần sau sẽ tới, vừa vặn gặp lại bạn cũ nữa, em đã lâu không liên lạc với họ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!