Chương 24: Cố · không có tình cảm · Uyên Đình (ba chương hợp một)

Tô Ý Nhiên rửa chén xong lau tay, ra nhà bếp, vào phòng ngủ chuẩn bị lấy áo khoác ra ngoài.

Cố Uyên Đình đi theo: "Em thay quần áo ra đi."

Tô Ý Nhiên không rõ vì sao: "Quần áo gì?"

Cố Uyên Đình nhìn áo len cậu mặc, mấy chữ như là rít ra từ trong hàm răng: "Cái này, áo len."

Tô Ý Nhiên cảm thấy không hiểu ra sao: "Thay cái này làm gì," Cậu nhìn đồng hồ báo thức đầu giường đã hơn bảy giờ, nhanh chóng cầm lấy áo khoác chuẩn bị mặc vào, không chịu thay quần áo, "Em phải đi đây, hẹn người tám giờ rưỡi."

Ngọn lửa trong lòng Cố Uyên Đình phừng cháy to, hắn đột nhiên nắm lấy cổ tay Tô Ý Nhiên, ném áo khoác trong tay cậu qua một bên, một tay ấn lại bờ vai cậu đè lên cậu đẩy cậu ngã xuống giường.

"Này... Anh," Tô Ý Nhiên đột nhiên không kịp chuẩn bị, lập tức ngã xuống giường, muốn đẩy anh Đình đè trêи người cậu dậy, "Đừng quậy chứ, em phải đi rồi."

Trong đôi mắt Cố Uyên Đình như thể đang bốc hỏa, hắn đè lên Tô Ý Nhiên cởi áo len của cậu ra, lộ ra cơ thể trắng nõn bên trong.

Không khí sáng sớm kϊƈɦ th*ch Tô Ý Nhiên hơi lạnh, cậu hơi co lại, muốn đẩy Cố Uyên Đình ra mặc quần áo vào: "Thật sự đừng quậy, sáng nay em có việc đấy."

Cố Uyên Đình đè cậu lại dễ như ăn cháo, tay to s* s**ng thân thể cậu, trong mắt bốc lên ngọn lửa tối tăm, cổ họng khát khô.

Nơi này, hắn lần trước đã sờ qua.

Còn ɭϊếʍ qua.

Đây là thuộc về hắn.

Không có cách nào khoan dung, đồ vật của nguyên chủ dán vào đụng chạm làn da cậu.

Muốn lau hết dấu vết nguyên chủ lưu lại.

Cố Uyên Đình ngăn chặn Tô Ý Nhiên kháng nghị, tỉ mỉ v**t v* mỗi một tấc da dẻ toàn thân cậu một lần.

"Này! Này... Ưm..."

Tô Ý Nhiên vốn còn đang kháng cự, bị sờ sờ thân thể như nhũn ra, đỏ mặt lung ta lung tung mềm dưới thân hắn, mặc hắn làm.

Chờ Cố Uyên Đình cảm thấy hài lòng, cúi đầu bắt đầu ɭϊếʍ hôn thân thể cậu. Một tia ý thức thanh minh còn sót lại Tô Ý Nhiên hiểu ra còn tiếp tục như vậy, thật sự không phanh được xe.

Đã hẹn trước rồi! Cậu vội vã giãy dụa tỉnh lại, ý thức khôi phục thanh tỉnh, dùng sức đẩy Cố Uyên Đình ra: "Đừng quậy nữa, anh Đình, aiz da, bị muộn rồi!"

Cố Uyên Đình ngẩng đầu nhìn cậu, trong mắt chứa ám sắc chưa thoả mãn, nhìn dáng như là còn muốn tiếp tục.

Tô Ý Nhiên vỗ gáy hắn một cái: "Đừng quậy, dậy."

Cố Uyên Đình: "..."

Cố Uyên Đình buông cậu ra, đứng lên, cúi đầu nhìn mình.

Tô Ý Nhiên bị hắn làm cho vừa thẹn vừa giận, xem thời gian sắp bị muộn rồi, sốt ruột hoảng loạn dậy mặc quần áo.

Cậu vừa mới nhặt cái áo len bị Cố Uyên Đình ném xuống đất, một bàn tay đã duỗi ra, Cố Uyên Đình đoạt lấy cái áo len rách kia, vò nhàu nhĩ tiện tay ném vào góc.

Tô Ý Nhiên không có thời gian để ý tới hành động không hiểu ra sao của hắn, nhanh chóng tùy tiện tìm bộ quần áo tròng lên, mặc áo khoác vào vội vã ra cửa: "Anh xong chưa? Nếu không em đi trước."

Cố Uyên Đình liền cúi đầu nhìn mình, tạm thời không có cách nào, nhưng hắn muốn đưa Tô Ý Nhiên đi, vì vậy mặc áo dài che lấp, đi theo ra ngoài.

Một đường trêи xe, Tô Ý Nhiên đều xem thời gian, mắt thấy thật sự không kịp, xác thực đến muộn, không nhịn được trừng Cố Uyên Đình: "Tại anh đấy."

Nghĩ đến sáng sớm đã bị hắn làm cho lung ta lung tung, cậu không khỏi hồng mặt, vành tai c*̃ng đỏ, cuối cùng ngay cả cổ cũng đỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!