Chương 23: Manh

Bình luận trong màn hình vẫn đang điên cuồng:

[ Sao một miếng nhỏ cũng đã hai trăm nghìn? Trời đất ơi, mở mang hiểu biết... ]

[ Hai trăm nghìn lại làm xấu như vậy... ]

[ Một vật trang trí không đáng chú ý đã hai trăm nghìn! Hóa ra Nhất Nhất là thổ hào, hâm mộ QAQ ]

[ Phung phí của trời mà! Gỗ tím hiện tại có bao nhiêu khó tìm mọi người biết không? ]

[ Tùy tiện đặt ở góc quầy hàng, đây là thế giới của người có tiền sao QAQ ]

[ Sao Nhất Nhất không lên tiếng, không phải là Nhất Nhất cũng không biết là có giá hai trăm nghìn chứ 233333 ]

[ Xin lỗi, tui muốn nói áy náy với nó, giờ tui cảm thấy nó có chút manh, đau lòng sờ sờ nó. ]

[ Ê tỉnh táo một chút! Tui có thể ngửi thấy mùi nó hhhhhhh liêm sỉ đâu? ]

Dân mạng trong lúc vô tình chọc đến chân tướng, nhưng rất nhanh lại bị bình luận khác lướt qua.

Tô Ý Nhiên cũng không lập tức tin lời nói của dân mạng kia, cậu không có tâm tư tiếp tục live stream, vội vã tạm biệt khán giả, sau đó tắt live stream.

Cậu còn nhớ, lúc đó Cố Uyên Đình đem vật liệu gỗ cho cậu nói đây là hoàng đàn, nhưng cậu không hiểu rõ vật liệu gỗ, chỉ biết tử đàn cùng trầm hương khá nổi danh, cho là đây là một nhánh phổ thông của đàn hương, nửa cân đàn hương bình thường đại khái đã mấy trăm tệ.

Tô Ý Nhiên tra trêи mạng, cuối cùng tra ra thông tin: Hoàng đàn, hay còn gọi là hoàng hoa lê Nam Hải, loại gỗ quý hiếm, vật liệu gỗ quý giá nhất trêи thị trường hiện này, cứng rắn, tính chất của vật có chứa dầu túc, mật độ cao, rất có giá trị.

Căn cứ vào nguồn gốc gỗ, độ to, tuổi, giá thị trường di động nửa cân từ 10 nghìn đến 20 nghìn(*). Hoàng đàn tím cực phẩm nhất, hay gọi là Tử Du Lê, giá thị trường đã đạt tới nửa cân bốn, năm mươi nghìn.

(10.000 NDT = 33.938 triệu VND, 20.000 NDT = 67.877 triệu VND)

Tô Ý Nhiên: "..."

Tô Ý Nhiên hi vọng vận may, nghĩ Cố Uyên Đình còn đi làm, không gọi điện thoại, nhắn tin cho hắn: "Miếng hoàng đàn anh mua, bỏ ra bao nhiêu tiền?"

Cố Uyên Đình đang ngồi xe đi đàm luận, đột nhiên nhìn thấy Tô Ý Nhiên nhắn WeChat, lòng hồi hộp.

Hắn trầm ngâm một chút, hàm hồ nhắn lại: "Không tốn bao nhiêu, làm sao thế?"

Tô Ý Nhiên thấy Cố Uyên Đình không chịu trả lời chính diện, tâm lý biết việc này không nhỏ, cậu nói: "Không sao, về nhà nói."

Cố Uyên Đình nhìn chăm chú hai chữ "Không sao" trêи điện thoại di động, ngón tay bất an giật giật.

Tô Ý Nhiên nhất định là nổi giận.

Tô Ý Nhiên bình tĩnh một chút, nghĩ c*̃ng không nhất định là bỏ ra hai trăm nghìn nhiều như vậy, vẫn là về nhà nói sau.

Buổi tối cửa hàng lại bận rộn, đồ ngọt đặc sắc bánh cheese chanh sữa tươi, bánh đậu cầu vồng ban ngày không bán xong cũng đều rất nhanh bán hết.

Cố Uyên Đình hôm nay đến sớm một tiếng, như thường lệ đón Tô Ý Nhiên cùng về nhà, Tô Ý Nhiên tạm thời không nói chuyện tượng gỗ với hắn, trước tiên bận việc cửa hàng. Cố Uyên Đình vẫn đi theo cùng, yên lặng làm trợ thủ.

Trêи đường trở về, Tô Ý Nhiên c*̃ng không nói gì. Cố Uyên Đình lái xe, thỉnh thoảng liếc nhìn Tô Ý Nhiên, bị Tô Ý Nhiên cau mày trách cứ: "Tập trung lái xe."

Cố Uyên Đình: "..."

Về đến nhà, Tô Ý Nhiên tiện tay đặt túi trong tay ở trong hộc tủ ở huyền quan, Cố Uyên Đình nghe đến "bộp" một tiếng trầm thấp.

Tô Ý Nhiên bắt đầu chất vấn Cố Uyên Đình: "Em tra rồi, hoàng đàn tím nửa cân bốn, năm vạn, anh mua về hơn hai cân, anh tiêu hai trăm nghìn?"

Cố Uyên Đình không dám nói không chỉ hai trăm nghìn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!