Tô Ý Nhiên suy nghĩ một chút: "Hình như là ở trong góc tủ, anh chờ một chút, em tìm xem."
Cậu dậy vào phòng ngủ tìm kiếm, trong chốc lát, cầm một quyển album hơi cũ ra, cậu vỗ vỗ bụi bặm bên trêи, nói với Cố Uyên Đình: "Đặt ở dưới cùng cũng có bụi, anh muốn cái này làm gì thế?"
Cố Uyên Đình nhận album trong tay cậu: "Tùy tiện xem." Hắn muốn xem bộ dáng Tô Ý Nhiên thời niên thiếu.
Hắn không thể tham dự vào, tuổi thiếu niên.
Tô Ý Nhiên c*̃ng nổi lên hứng thú, ấn tạm dừng TV, ngồi xuống cùng hắn lật xem.
Cố Uyên Đình mở bìa màu xanh hơi rách, bức ảnh đầu tiên làm cho tay lật album giấy của hắn nắm chặt lại, đồng tử hơi co lại.
Trong hình, Tô Ý Nhiên mặc đồng phục học sinh trung học cùng nguyên chủ đứng ở cửa trường học, bối cảnh là cây hoa lê và lớp học, hai người đang nhìn nhau cười.
Thiếu niên Tô Ý Nhiên giống tưởng tượng của hắn, hai má còn phúng phính trẻ con, mềm mại, rất thuần khiết, tràn đầy hơi thở thanh xuân.
Lúc cậu cười lên mặt mày cong cong, lộ ra lúm đồng tiền nhỏ bên má phải phúng phính, vừa ngoan vừa ngọt.
Đó là nụ cười với nguyên chủ.
Cố Uyên Đình: "..."
"Này," Tô Ý Nhiên đột nhiên nói, "Anh đừng lật mạnh thế chứ," Cậu rút tay Cố Uyên Đình từ album ra, oán giận hắn, "Giấy Album cũng bị anh vò nát."
Cậu sờ giấy album, rất quý trọng vuốt phẳng.
Cố Uyên Đình: "..."
Tô Ý Nhiên c*̃ng nhìn bức ảnh đầu tiên: "Tấm này là chụp lúc chúng ta lớp 11, quên ai chụp hộ bọn mình rồi, hình như là máy ảnh."
Tô Ý Nhiên bắt đầu lật từng ảnh một, bên trong tràn đầy hồi ức, cậu vừa lật, vừa cùng anh Đình nhớ lại.
Cố Uyên Đình nhìn thấy, trong cả album toàn là ảnh hai người chụp chung, một tấm ảnh chụp riêng cũng không có.
Cố Uyên Đình kìm chế kϊƈɦ động xé rơi album: "..."
Hắn phát hiện ý nghĩ mình muốn xem album là sai lầm buồn cười.
Tổng cộng c*̃ng không bao nhiêu tấm hình, Tô Ý Nhiên rất nhanh đã lật hết, cậu chưa hết thòm thèm: "Chúng ta khi đó thật là ít ảnh, nhưng đáng tiếc lúc đó không có điện thoại di động." Cậu nói điện thoại thông minh.
Cậu đang xem lại, từ sau lật về phía trước.
Cố Uyên Đình không có cách nào tiếp tục nhịn, duỗi tay cầm album trong tay cậu, khép album lại "roạt" một tiếng ném nó qua một bên.
Tô Ý Nhiên ngẩng đầu nghi ngờ nhìn hắn, lại bị Cố Uyên Đình đột nhiên ôm lấy, dùng sức giống như là muốn ấn cậu vào trong thân thể.
Cố Uyên Đình ôm Tô Ý Nhiên thật chặt, cảm thụ cảm giác trong lòng. Hắn vùi đầu trong hõm cổ Tô Ý Nhiên, hít một hơi thật sâu mùi thơm sạch sẽ trêи người cậu.
Chuyện đã qua.
Ít nhất, hiện tại, cậu thuộc về hắn.
Hắn không chắc chắn mà an ủi mình.
Cửa hàng Bánh ngọt Nhất Thính của Tô Ý Nhiên vào hôm nay, chính thức bán đồ ngọt đặc sắc.
Một mùa này đồ ngọt đặc sắc chủ yếu là bánh sữa đậu nành hộp, còn bánh cheese chanh sữa tươi, cùng với bánh đậu cầu vồng cậu nghĩ ra, tuyên truyền bằng giấy và qua mạng, bánh sữa đậu nành chiếm cứ vị trí trung tâm.
Tô Ý Nhiên đổi mới thông tin ở website chính thức, nick WeChat công chúng, Weibo cửa hàng, đề cử ba đồ ngọt đặc sắc này, đồng thời tỉ mỉ giới thiệu trêи website cửa hàng đồ ngọt, ghi chú bánh sữa đậu nành hộp và bánh cheese chanh sữa tươi là chủ tiệm học "Chef Wah", bánh đậu cầu vồng là tự mình chủ tiệm nghiên cứu phát minh, hi vọng mọi người thích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!