*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trêи đường lái xe trở về, Cố Uyên Đình không biết tại sao trầm mặc.
Tô Ý Nhiên cảm thấy kỳ quái, chờ đèn xanh đèn đỏ, lại nghe thấy Cố Uyên Đình đột nhiên hỏi: "Người vừa nãy là bạn học trước kia?"
Tô Ý Nhiên nói: "Bạn học trung học của chúng ta, anh không nhớ hả, Tiền Tiểu Minh, lúc đó có quan hệ rất tốt với em, nhưng đáng tiếc sau này không liên lạc." Ngẫm lại anh Đình không nhớ rõ cũng bình thường, dù sao đã qua lâu như vậy rồi, trung học, thậm chí trong đại học, có vài bạn học không thân hắn cũng sẽ quên.
Cố Uyên Đình lái xe mắt nhìn thẳng con đường phía trước, giọng nghe không có bất kỳ khác thường gì: "Vì sao cậu ta lại nói, lúc đó đã biết em và... anh nhất định sẽ kết hôn?"
Câu Tiền Tiểu Minh nói này vẫn luôn nấn ná trong lòng hắn, làm lòng hắn không nhịn được suy nghĩ, nguyên chủ và Tô Ý Nhiên thời đại thiếu niên, xảy ra chuyện gì.
Tô Ý Nhiên thời đại thiếu niên, mười lăm, mười sáu bảy tuổi.
Cố Uyên Đình quay đầu nhìn Tô Ý Nhiên, ở trong lòng ảo tưởng bộ dáng cậu thời niên thiếu.
"A?" Tô Ý Nhiên không nghĩ tới Cố Uyên Đình hỏi cái này, kỳ thực cậu cũng có chút không rõ, lúc đó cậu và anh Đình vẫn chưa xác định quan hệ, chỉ là có tình cảm ʍôиɠ lung không rõ, mãi đến tận khi anh Đình vào nghỉ hè năm lớp 11 tỏ tình với cậu, tất cả mới được làm rõ.
Nhưng cậu c*̃ng trốn tránh một quãng thời gian, sau đó lên đại học, bọn họ mới xác định quan hệ.
Nhưng trong ấn tượng của họ, bọn họ ở trước mặt người ngoài chưa từng biểu hiện ra dị dạng gì.
Cậu suy đoán, "Em cũng không rõ lắm, có thể là bởi vì chúng ta biểu hiện tương đối thân mật chăng? Là có bầu không khí đó? Đã bị người khác nhìn ra rồi, hôm nay em mới biết." Cậu cảm thấy ngượng ngùng, lẽ nào thật sự biểu hiện rõ ràng như vậy sao?
Tay nắm vô lăng của Cố Uyên Đình siết thật chặt: "Thân mật?" hàm dưới hắn bất tri bất giác cứng lại, "Bầu không khí?"
Tô Ý Nhiên bị hắn truy hỏi đến đỏ mặt, hàm hồ nói: "Chắc là chuyện như vậy, em đoán."
Cậu nhanh chóng nói sang chuyện khác: "Không biết họp bạn học là thời gian nào, nếu như chúng ta đều không rảnh thì không đi được."
Cố Uyên Đình bình tĩnh nói: "Ừm." Trong đầu c*̉a hắn còn vấn vương lời Tô Ý Nhiên nói, còn câu "Tớ biết chắc hai người nhất định sẽ kết hôn".
Chân răng hắn không biết làm sao luôn luôn chua loét, không thể không cắn chặt.
Trong xe còn có Tô Ý Nhiên, hắn nhất định phải khắc chế kϊƈɦ động đạp mạnh chân ga, bảo đảm không thể hù dọa cậu.
Tô Ý Nhiên cùng Cố Uyên Đình trở lại cửa hàng, Cố Uyên Đình còn đang xin nghỉ, cũng không về đi làm, ở trong cửa hàng hỗ trợ.
Hai ngày nay là thứ hai thứ ba, Cố Uyên Đình vẫn xin nghỉ cùng cậu, Tô Ý Nhiên vốn kiên quyết phản đối, thế nhưng Cố Uyên Đình cho cậu xem đơn xin nghỉ, cũng đã sớm xin nghỉ rồi, Tô Ý Nhiên c*̃ng không có cách nào.
Cậu chỉ có thể tha thiết căn dặn hắn, sau này không thể như vậy nữa, sinh hoạt phải có quỹ đạo, đi làm thì phải chăm chỉ đi làm, không thể bởi vì một chút việc nhỏ không cần thiết là tùy tiện xin nghỉ.
Ngày hôm nay bọn họ buổi sáng đến bệnh viện, hai người trở về cửa hàng cũng mới chưa tới mười giờ, bận qua buổi trưa, Tô Ý Nhiên có giờ rảnh rỗi, bắt đầu suy nghĩ đồ ngọt đặc sắc của cửa hàng.
Danh tiếng cửa hàng hiện tại đã có trong phạm vi của thành phố A, thế nhưng muốn chân chính đứng vững, tiếp tục phát triển càng tốt hơn thì nhất định phải có đồ ngọt đặc sắc của mình, có lý do khiến khách không đến tiệm khác, chỉ đến tiệm này.
Hiện tại đồ ngọt trong cửa hàng cậu, đều là một ít đồ ngọt phổ biến được đại chúng yêu thích, bởi vì cậu tối ưu hóa và thay đổi phương pháp phối chế một ít, mùi vị tốt hơn một chút, cho nên c*̃ng rất được khách đến cửa hàng hoan nghênh.
Thế nhưng, vẫn chưa đủ.
Kiếp trước, trong cửa hàng Tô Ý Nhiên có mấy đồ ngọt tự cậu nghĩ ra, cực kì được hoan nghênh, trong đó có một đồ ngọt đặc sắc từng nổi tiếng trêи mạng.
Hơn nữa Tô Ý Nhiên phát hiện, thế giới này tuy rằng cơ bản tương đồng với thế giới kiếp trước, nhưng ở một ít chi tiết cũng không giống nhau, tỷ như địa danh, minh tinh, lại tỷ như, kiếp trước mấy món đồ ngọt nổi tiếng ở trêи mạng, thế giới này không có.
Đây là bí mật thương nghiệp, mặt khác cậu c*̃ng đặc biệt yêu thích đồ ngọt đặc sắc này, PR ra cho nhiều người biết và thích hơn, cũng có thể thành lập một chút liên hệ giữa thế giới và kiếp trước.
Tô Ý Nhiên ngồi góc trước bàn sau đài, vừa nghĩ, vừa viết tên đồ ăn lên giấy, để tránh khỏi quên, thỉnh thoảng thương lượng với Cố Uyên Đình, dò hỏi ý kiến của hắn.
Cố Uyên Đình đứng bên cạnh nhìn Tô Ý Nhiên nghiêm túc như thế, không nhịn được trong lòng như nhũn ra, ôn nhu sờ sờ đầu cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!