Tô Ý Nhiên không thấy động tác nhỏ của Cố Uyên Đình, cậu đi cầm bát múc cháo: "Cháo được rồi, chúng ta ăn cơm đi."
Cố Uyên Đình nhận cái bát trong tay cậu: "Em ngồi."
Tô Ý Nhiên ngoan ngoãn nghe lời đi trước bàn ăn ngồi, không bao lâu Cố Uyên Đình cầm một bát cháo đi ra. Cậu kinh ngạc: "Sao chỉ múc có một bát?"
Cố Uyên Đình dùng muôi múc cháo trong bát: "Cháo vẫn nóng."
Hắn ngồi xuống bên người Tô Ý Nhiên, múc một muỗng cháo đặt bên mép thổi thổi, môi thấy không nóng, đút Tô Ý Nhiên ăn.
Tô Ý Nhiên ăn một miếng, đỏ mặt muốn nhận bát trong tay hắn: "Không cần đút, tự em ăn được." Anh Đình cũng quá khoa trương rồi.
Cố Uyên Đình tránh một chút, nghiêm túc nhìn cậu: "Đừng quậy, Nhiên Nhiên."
Tô Ý Nhiên: "..." Cậu, cậu quậy chỗ nào, rõ ràng là anh Đình quá khoa trương, làm cho cậu như mắc bệnh gì không có cách nào tự vận động ấy...
Anh Đình hiện tại thật sự coi cậu là búp bê sứ.
Thế nhưng Tô Ý Nhiên nhìn dáng dấp Cố Uyên Đình nghiêm túc như thế, cuối cùng vẫn đỏ mặt ngoan ngoãn cho bón.
Nghĩ lại thì, bón thì bón đi, đều chồng chồng già rồi, bón cơm c*̃ng không có gì ghê gớm.
Cố Uyên Đình vừa thổi vừa bón, cho cậu ăn một nửa bát, thấy Tô Ý Nhiên no rồi mới thả bát muỗng xuống.
Bón cho cậu xong, Cố Uyên Đình cũng ăn cháo, thấy Tô Ý Nhiên vào phòng ngủ thay quần áo, hiển nhiên chuẩn bị đến cửa hàng. Hắn nói: "Hôm nay anh đến tiệm với em."
Tô Ý Nhiên gật đầu, hỏi Cố Uyên Đình: "Cuối tuần này công ty của anh không tăng ca sao?" Cuối tuần trước, công ty anh Đình cũng làm thêm giờ.
Cố Uyên Đình thu dọn bát đũa vào nhà bếp: "Không tăng." Tô Ý Nhiên phải quan sát ba ngày rồi đi bệnh viện tái khám, hắn dự định mấy ngày nay trông cậu.
Hắn vào phòng bếp múc một phần cháo trắng nấu với trứng vịt bắc thảo và thịt nạc vào trong hộp giữ nhiệt lớn, cầm hộp đi ra, Tô Ý Nhiên nhìn thấy hộp cơm kinh ngạc: "Đây là gì?"
Cố Uyên Đình nói: "Cháo trứng thịt nạc, buổi trưa em ăn."
Lúc thường buổi trưa, Tô Ý Nhiên ở trong cửa hàng đều là cùng nhân viên cửa hàng gọi thức ăn ngoài ăn, hiện tại cậu chỉ có thể ăn cháo. Cố Uyên Đình không yên lòng cháo ăn ngoài, nấu sẵn ở nhà, mang tới buổi trưa dùng lò vi sóng hâm lại là xong.
Hai người tới cửa hàng, đã sắp mười một giờ. Tô Ý Nhiên thấy khách trong cửa hàng còn rất nhiều, không khỏi nghi hoặc, hôm nay mặc dù là thứ sáu, mà bên ngoài còn đang mưa rơi lác đác, đồ ngọt cần cậu làm cũng đã ngừng bán, sao khách vẫn nhiều như thế?
Đến gần quầy hàng bên kia, cậu vừa vặn nghe nhân viên cửa hàng Trương Tiểu Hồng nói với một cô gái trước quầy: "Ngại quá, chủ tiệm có việc không ở đây."
Tìm cậu à? Tô Ý Nhiên nhìn cô gái kia, không quen biết mà.
Cậu đang nghi hoặc, Trương Tiểu Hồng đã thấy hai người tới, không khỏi kinh hỉ: "À, chủ tiệm đến rồi."
Cô gái nghe thấy Trương Tiểu Hồng nói, c*̃ng vui mừng xoay đầu lại, liếc mắt là thấy được Tô Ý Nhiên cùng Cố Uyên Đình đang nắm tay đi tới bên này.
!!!!!!!
Cố Uyên Đình nhìn thấy ánh mắt cô gái kia, nhíu nhíu mày, dắt Tô Ý Nhiên vào sau quầy.
Đồng Đồng làm việc ở thành phố C gần thành phố A, cuối tuần này, cô đến thành phố A tham gia lễ cưới của bạn thân. Vừa vặn, cửa hàng đồ ngọt của streamer mà cô mới yêu thích ở thành phố A, cô cố ý đến trước lễ cưới của bạn thân một ngày, hy vọng có thể ăn được mỹ thực Nhất Nhất tự làm.
Tô Ý Nhiên khẽ mỉm cười hỏi: "Xin chào, tìm tôi có chuyện gì không?"
Đồng Đồng đã thất điên bát đảo, liều mạng ở trong lòng kêu mình bình tĩnh không thể thất thố, rồi mới miễn cưỡng duy trì hình tượng cô gái thận trọng.
Cô lắp bắp nói với Tô Ý Nhiên: "Chào Nhất Nhất, em là fan của anh. Ừm, em có thể xin chữ kí của anh không?" Cô rút giấy và bút đã chuẩn bị sẵn ra.
Tô Ý Nhiên không nghĩ tới, mình cũng có thể hưởng thụ được đãi ngộ của minh tinh, nhanh như vậy đã có khán giả xem live stream đến tiệm của cậu. Cậu cười gật đầu: "Đương nhiên được." Cậu cảm thấy cảm giác này rất mới mẻ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!