Chương 2: Cầu hôn nhẹ

Lời editor: Vì trong tiếng Trung chỉ có wo và ni nên khi anh Đình xưng tôi thì Nhiên Nhiên không nghi ngờ là bình thường nha, tui để ảnh xưng tôi cho hợp lí tâm trạng: v

Hai người ngồi đối diện ăn bữa sáng, Tô Ý Nhiên lo lắng trạng thái Cố Uyên Đình vẫn không tốt: "Anh hôm nay đừng đến tiệm được không? Ở nhà nghỉ ngơi thật tốt, em về sớm một chút."

Trước đó cậu đã đặt mười mấy máy làm bánh ở tiệm máy móc, ông chủ đã hẹn với cậu trưa nay giao đến tiệm.

Nếu như không phải đã hẹn trước, cậu muốn ở nhà chăm anh Đình.

Tô Ý Nhiên nghĩ, lúc giải quyết xong việc trong cửa hàng, thời điểm đó về sớm một chút.

Cố Uyên Đình vốn có quyết định của mình, gật đầu đồng ý.

Thu dọn bát đũa xong, Tô Ý Nhiên xem thời gian đã hơn tám giờ hai mươi, nói tạm biệt Cố Uyên Đình, cầm chìa khóa ra cửa.

Cậu ôm hai cái hộp lớn ở huyền quan, khom lưng muốn cầm mấy cái túi còn lại lên, cảm giác hơi gian nan, lên tiếng gọi Cố Uyên Đình hỗ trợ: "Anh Đình, giúp em một chút."

Cố Uyên Đình: "..."

Cố Uyên Đình muốn xuống lầu đi dạo xem hoàn cảnh, tiến lên tiện tay nhận lấy hai cái hộp trong tay Tô Ý Nhiên, ra hiệu Tô Ý Nhiên cầm túi: "Tôi đưa cậu xuống."

Tô Ý Nhiên ngẩng đầu hé miệng cười cười với hắn.

Cố Uyên Đình liếc mắt lúm đồng tiền nhỏ bên má phải của cậu, im lặng không lên tiếng ra cửa trước.

Lúc ra cửa Cố Uyên Đình quay đầu lại liếc mắt nhìn số phòng, chú ý tới tòa nhà này là một tầng tám hộ, chen chúc, hàng hiên tương đối hẹp.

Thang máy dừng ở tầng của họ, cửa thang máy mở ra, một dì trung niên cầm giỏ đứng trong đó. Dì này tựa hồ biết bọn họ, chào hỏi trêu chọc: "Vợ chồng son cùng ra cửa hả."

Cố Uyên Đình khựng một chút, hơi nhíu mày lại.

Tô Ý Nhiên cười trả lời: "Vâng, dì đi mua thức ăn ạ."

Dì kia vui cười hớn hở hàn huyên hai câu với Tô Ý Nhiên, xuống thang máy ở một tầng nào đó.

Hai người họ xuống thang máy ở một tầng phụ, đi đến bãi đậu xe dưới đất, Cố Uyên Đình chú ý tới xe của Tô Ý Nhiên là xe phổ thông series không biết tên.

Tô Ý Nhiên mở cốp sau, cất cả hộp và túi vào, quay đầu lại nhìn Cố Uyên Đình: "Vậy em đi trước nha, anh ở nhà nghỉ ngơi thật tốt."

Lúc mở cửa xe chỗ điều khiển ra, Tô Ý Nhiên luôn cảm thấy ngày hôm nay dường như ít đi điểm gì, có chút cảm giác thiếu hụt.

Sắp ngồi vào ghế lái, cậu mới đột nhiên nhớ tới, ngày hôm nay quên mất hôn chào buổi sáng.

Tô Ý Nhiên quay đầu nhìn lại Cố Uyên Đình, thấy hắn còn đứng tại chỗ không nhúc nhích, vì vậy bịch bịch bịch chạy về.

Cố Uyên Đình đang chuẩn bị nhìn Tô Ý Nhiên lái xe rời đi, chỉ thấy đối phương đột nhiên chạy trở về, ngẩng mặt lên nhìn hắn, muốn nói lại thôi, đôi mắt nước long lanh.

Cố Uyên Đình: "?"

Tô Ý Nhiên ngửa đầu nhìn Cố Uyên Đình, Cố Uyên Đình rất cao lớn, khuôn mặt lạnh lùng, đường cong sâu sắc, mắt phượng hẹp dài thường thường thâm thúy ôn nhu nhìn cậu, lúc ôm cậu, có thể bao bọc cả người cậu trong ngực.

Nhìn thấy Cố Uyên Đình lúc này trong mắt mang theo dò hỏi, cậu không nhịn được đỏ mặt.

Tuy rằng cũng đã là chồng chồng già, nhưng cậu tại loại chuyện này, vẫn cứ cảm thấy thẹn thùng.

Chủ, chủ động cầu hôn hôn cái gì...

Tô Ý Nhiên cảm giác hai gò má nóng nóng, mặt nhất định hồng hồng, nhưng chờ giây lát cũng không đợi được anh Đình cúi đầu ôm cậu hôn cậu.

Tô Ý Nhiên ngay cả vành tai cũng nổi lên tảng hồng mỏng, cậu nhắm mắt lại, nhẫn nhịn thẹn thùng nhón chân lên, thật nhanh mềm mại hôn một cái trêи môi Cố Uyên Đình, nho nhỏ nói: "Hôn chào buổi sáng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!