Chương 19: Chiều chuộng

Tô Ý Nhiên nước mắt ʍôиɠ lung vùi trong chăn nhung, muốn che không dám che mà khẽ bưng quai hàm, đầu óc mơ mơ màng màng.

Cậu ngất ngất ngây ngây mà đau lại cảm thấy mất mặt, thật sự quá mất mặt, đã người lớn thế rồi, lại còn vì ăn nhiều kẹo đau răng vào viện, lúc này là triệt để lật xe thật, hu hu hu hu...

Cố Uyên Đình hoả tốc lái xe đến bệnh viện răng hàm mặt top 3 của thành phố A, xuống xe cẩn thận ôm Tô Ý Nhiên ra, nhanh chóng vào bệnh viện truyền nước khám cấp cứu.

Bác sĩ chụp cho Tô Ý Nhiên, lại để cho cậu nằm ở trêи giường phòng khám kiểm tra hàm răng của cậu: "Viêm răng tủy cấp tính, làm tiễu phẫu là xong."

Cố Uyên Đình ở bên cạnh cầm tay Tô Ý Nhiên thật chặt, sốt sắng hỏi bác sĩ: "Nghiêm trọng không?"

Bác sĩ chuẩn bị làm tiểu phẫu: "Không nghiêm trọng, đây có thể là chứng viêm tái phát kì đầu, may là khám đúng lúc, còn chưa tới kì cuối, nhưng cụ thể vẫn phải quan sát mấy ngày lại nói, nếu như không được, nhất định phải điều trị tủy răng."

Ông nói: "Mở tủy giảm sức ép trước, quan sát ba ngày, ba ngày sau lại đây khám lại."

Tiểu phẫu không cần vào phòng phẫu thuật, bác sĩ tiêm thuốc tê cho Tô Ý Nhiên, Tô Ý Nhiên sợ kim tiêm dài, nhắm mắt lại không dám nhìn, chỉ cảm thấy tiêm thuốc tê đau vô cùng, qua đi lại không có cảm giác nào.

Trong quá trình tiểu phẫu, Cố Uyên Đình vẫn luôn nắm tay Tô Ý Nhiên, ngón tay cái vô thức qua lại động viên v**t v* một mảng da nhỏ trêи tay cậu, đôi mắt nhìn chằm chằm toàn bộ quá trình trị liệu, ghi hết tất cả những thứ này vào lòng.

Làm tiểu phẫu xong, bác sĩ căn dặn Tô Ý Nhiên: "Cậu đây là điển hình từ sâu răng gây nên viêm tủy răng, người trẻ tuổi vẫn phải chú ý bảo vệ hàm răng, không thì già rồi sẽ phải chịu khổ."

Dược hiệu thuốc tê của Tô Ý Nhiên chưa hết, miệng và nửa khuôn mặt như bọc cái gì đó, cậu khó nói, "Vâng" một tiếng, gật gật đầu với bác sĩ.

Cố Uyên Đình thay cậu trả lời: "Vâng, cám ơn chú, chúng tôi sau này nhất định chú ý."

Bác sĩ liếc mắt nhìn Cố Uyên Đình một cái: "Hai cậu là một đôi?" Vừa nhìn là thấy một đôi rất yêu nhau.

Thấy Cố Uyên Đình gật đầu, ông cúi đầu viết đơn thuốc lên giấy, kê đơn thuốc cho Tô Ý Nhiên, vừa nói mấy mục cần chú ý cho Cố Uyên Đình: "Mấy ngày nay cái gì ăn vào miệng phải chú ý kỵ nóng, kỵ lạnh, kỵ chua, ngọt, cay, quá cứng, quá mềm cũng không được..."

Cố Uyên Đình gật đầu nghiêm túc nghe, ghi nhớ từng cái trong lòng.

Tất cả chuẩn bị xong, Cố Uyên Đình cùng bác sĩ lấy thuốc, Tô Ý Nhiên cẩn thận chờ dược hiệu thuốc tê hết, cảm giác nửa khuôn mặt dần dần khôi phục tri giác, dược hiệu thuốc tê đã qua một nửa, mặt vẫn hơi cộm lên, thế nhưng đã không thấy đau đớn chút nào.

Tô Ý Nhiên cẩn thận chọc chọc khuôn mặt sưng lên của mình, cũng không có bất kỳ cảm giác đau đớn nào. Trong lòng cậu thả lỏng một hơi thật lớn ra, răng rốt cục không đau, lại nghĩ, lại cảm thấy rất mất mặt, thật sự muốn che mặt...

Cố Uyên Đình lấy thuốc về, thấy Tô Ý Nhiên đã ngồi dậy, hắn không dám đụng vào mặt Tô Ý Nhiên, chỉ nhẹ nhàng sờ lông mi còn ướt nhẹp của cậu, ôn nhu hỏi: "Cảm giác thế nào, còn đau không?"

Trong miệng Tô Ý Nhiên như ngậm lấy đồ, nói: "Hơi cộm."

Hu hu hu... Nói xong càng thấy mất thể diện.

Cố Uyên Đình thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lúc đó lại căng thẳng, không dám yên tâm sớm như vậy: "Chúng ta về nhà trước, em phải cẩn thận nghỉ ngơi."

Hắn nói lại muốn ôm lấy Tô Ý Nhiên, Tô Ý Nhiên ngượng ngùng tự mình xuống giường trị liệu: "Tự m i đượ (tự em đi được)."

Tô Ý Nhiên: "..." Thôi không nói.

Cố Uyên Đình nghe hiểu cậu, thế nhưng không nghe theo ý cậu. Hắn khoác chăn nhung vắt trêи ghế cho cậu lần nữa, gói cậu lại chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, sửa cổ áo ngoài chăn, cúi đầu hôn trán cậu: "Nghe lời, Nhiên Nhiên."

Cố Uyên Đình vẫn cứ ôm ngang cậu lên, làm cho cậu cẩn thận vùi ở trong ngực của mình, mới đi ra ngoài.

Tô Ý Nhiên kỳ thực hiện tại ngoại trừ dược hiệu thuốc tê chưa hết, đầu c*̃ng không đau, mặt c*̃ng không đau, răng c*̃ng không đau, cả người đều thả lỏng, chạy hai vòng cũng không có vấn đề gì.

Thế nhưng cậu biết mình hôm nay hù đến anh Đình, chột dạ hổ thẹn không tranh cãi với hắn, ngoan ngoãn cho Cố Uyên Đình ôm, khuôn mặt nhỏ thật biết điều kề sát ở ngực anh Đình.

Cố Uyên Đình ôm Tô Ý Nhiên vào trong xe, lái xe trở lại bãi đậu xe ở chung cư, lại ôm cậu một đường về đến nhà.

Hắn ôm Tô Ý Nhiên đặt trêи giường, sờ sờ mái tóc mềm mại: "Cảm giác hết thuốc tê chưa?"

Tô Ý Nhiên cảm thụ: "Còn hơi hơi." Cơ bản không có cảm giác cộm gì, miệng cậu cũng đã rõ ràng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!